Chương 9: Đứa trẻ ma (9) - "Rửa sạch tất cả những thứ bẩn thỉu."

Chương 9: Đứa trẻ ma (9) - "Rửa sạch tất cả những thứ bẩn thỉu."

Edit: Meii (Chỉ đăng duy nhất tại Wattpad và wordpress cá nhân. Là người văn minh, xin đừng đọc ở mấy page re-up!)

Về đến nhà, Mạc Vân Sơ ngay lập tức đeo tạp dề vào nấu cơm cho Đường Ninh.

Mặc dù bữa sáng hôm nay cũng do Mạc Vân Sơ nấu, nhưng nó rất đơn giản nên Mạc Vân Sơ cũng không thể hiện nhiều. Đến bữa tối, khi Mạc Vân Sơ trổ hết tài năng ra, Đường Ninh mới kinh ngạc phát hiện ra hắn nấu ăn rất ngon.

Cá diếc kho tộ (1), củ mài xào mộc nhĩ(2), canh sườn nấu ngô (3), một món thịt một món canh một món rau. Đây đều là những món ăn gia đình đơn giản nhưng lại được chế biến vô cùng chuyên nghiệp.

(1)Cá diếc kho tộ:

(2)Củ mài xào mộc nhĩ:

(3)Canh sườn nấu ngô:

Ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, Đường Ninh đói đến mức bụng dính chặt vào lưng. Canh sườn nấu ngô vừa nấu xong còn hơi nóng, nhưng Đường Ninh vội vàng uống thìa canh khiến đầu lưỡi của cậu bị bỏng một chút.

"Cẩn thận nóng đó." Mạc Vân Sơ múc một thìa canh thổi nhẹ rồi đút vào miệng Đường Ninh.

Đã lâu rồi Đường Ninh không bị người khác đút ăn tận miệng như thế, cậu hơi ngượng ngùng mà uống thìa canh. Nước canh vừa có vị ngọt của xương sườn vừa có hương thơm của bắp ngô, thơm ngon ngọt nước khiến Đường Ninh cảm giác như mình được sống lại.

Chiếc thìa sứ trắng rời khỏi cánh môi xinh đẹp kia, đôi môi căng mọng đỏ bừng vì canh nóng, không còn vẻ nhợt nhạt sợ hãi lúc đầu.

"Anh cũng ăn đi, không cần chăm sóc tôi như vậy." Đường Ninh ngại ngùng nói.

Mạc Vân Sơ rời tầm mắt khỏi môi Đường Ninh, hắn lại múc một thìa canh, không thèm thổi mà cứ thế bỏ vào trong miệng.

"Cái thìa này... tôi vừa dùng mà." Đường Ninh có chút ngây ngốc.

Nghe vậy, Mạc Vân Sơ liền chu đáo lấy cho Đường Ninh một cái thìa sạch mới.

Đường Ninh không có ý này, nhưng Mạc Vân Sơ nghĩ như vậy cũng không sai. Cậu đành cầm thìa lên tiếp tục ăn cơm. Mạc Vân Sơ tiếp tục chu đáo gỡ cá cho Đường Ninh, gỡ hết xương rồi mới thả vào bát cậu khiến Đường Ninh vô cùng ngại ngùng, cậu cúi gằm xuống ăn như muốn cắm mặt vào bát cơm luôn.
Khuôn mặt của cậu nhỏ như vậy.

Úp mặt vào bát làm cái bát càng to hơn.

Trước đây Đường Ninh phải kiểm soát cân nặng của mình nên hiếm khi cậu có thể ăn nhiều như vậy. Lần này Đường Ninh ăn sạch sẽ tất cả thức ăn trong bát rồi thỏa mãn ợ lên một tiếng, Mạc Vân Sơ nhìn đuôi mắt cong cong vì sung sướng của cậu, hắn cũng vui vẻ như thể được cậu công nhận tài năng bếp núc của mình.

Mới ăn no xong không thể đi tắm ngay được, Mạc Vân Sơ đưa Đường Ninh vào phòng chiếu phim trong nhà. Đường Ninh vui vẻ chọn phim, sau đó cậu chọn kiệt tác của Mạc Vân Sơ, bộ phim đã càn quét gần như tất cả các giải thưởng điện ảnh năm đó.

Xung quanh tối đen như mực, một bàn tay mảnh khảnh xuất hiện trên màn chiếu. Ngón tay giữ lấy vành mũ, một người đàn ông có xương hàm vuông vắn mạnh mẽ xuất hiện trên màn hình. Khi anh ta cúi đầu xuống, đôi môi mỏng mím chặt dường như hơi nhếch lên để lộ một nụ cười mỉm.

Một tay điều chỉnh vị trí của chiếc mũ, người đàn ông ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn khuất trong bóng tối dần lộ ra ánh sáng. Tuy rằng đôi mắt phượng hẹp dài vẫn chìm trong bóng tối, nhưng sự sắc bén trong mắt vẫn dễ nhận ra.

Đó là ánh mắt chứa đầy dục vọng của kẻ đi săn mồi.
Lạnh lùng, điềm tĩnh và tàn nhẫn. Giống như một kẻ săn mồi trong bóng tối đã khóa chặt con mồi của mình, đuôi mắt hơi nhếch lên càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ cho ánh mắt nguy hiểm này.

Đường Ninh ngồi trước màn hình lớn, như xuyên qua không gian cùng thời gian chạm vào ánh mắt thâm thúy và uy hiếp này. Da đầu cậu khẽ run lên, các lớp cơ toàn thân giống như gặp phải thiên địch mà hơi căng lại.

Người trên màn hình là Mạc Vân Sơ, nhưng cũng không phải là Mạc Vân Sơ.

Một Mạc Vân Sơ ngày thường vô cùng dịu dàng săn sóc khác hoàn toàn với hình ảnh trước mặt cậu lúc này, sắc sảo, lạnh lùng và vô cùng nguy hiểm.Đường Ninh chưa bao giờ tưởng tượng được một Mạc Vân Sơ như thế...

Đặc biệt là ánh mắt kia.

Tiết tấu của bộ phim này rất tốt, cao trào của bộ phim tới dồn dập rồi lại bẻ lái không ngừng khiến cậu chìm đắm vào nó mà không để ý thời gian đã trôi qua bao lâu. Đến khi bài nhạc kết thúc phim vang lên, suy nghĩ của cậu mới tách ra khỏi cốt truyện của phim. Xem xong một bộ phim hay khiến cậu vô cùng thỏa mãn.

"Tiểu Ninh vẫn rất thích bộ phim này." Giọng nói nhẹ nhàng trầm thấp của Mạc Vân Sơ vang lên bên tai.

Trong phim, Mạc Vân Sơ dùng âm thanh của chính mình lồng tiếng vào bộ phim. Hắn cũng vì thiết lập của nhân vật mà thay đổi tông giọng dịu dàng của mình thành một tông giọng lạnh lùng, tàn nhẫn. Bỗng dưng nghe tông giọng dịu dàng ấm áp này của Mạc Vân Sơ khiến Đường Ninh có chút không quen.

Cậu quay đầu nhìn Mạc Vân Sơ đang ở bên cạnh, ánh sáng yếu ớt từ màn hình lớn chiếu vào mặt Mạc Vân Sơ, khuôn mặt đẹp trai kia khẽ tiến lại gần cậu, nhất thời Đường Ninh không thể phân biệt được đâu là phim đâu là thật.

"Mạc Vân Sơ, kỹ năng diễn xuất của anh thật sự tuyệt vời." Cậu chân thành khen ngợi.

Nếu cậu có 1/10 tài năng của Mạc Vân Sơ, không, chỉ một phần trăm thôi cũng được, thì kỹ năng diễn xuất của cậu đã có thể lên một tầm cao mới!

Đường Ninh nhìn Mạc Vân Sơ vô cùng ngưỡng mộ.
Một bàn tay mảnh khảnh mạnh mẽ xuyên qua mái tóc mềm mại của Đường Ninh, nhẹ nhàng sờ đầu Đường Ninh, "Tiểu Ninh thích thì tốt, đã muộn rồi, chúng ta đi tắm một chút rồi đi ngủ thôi."

Đi tắm.

Đường Ninh nhớ lại ký ức kinh hoàng khi gặp đứa trẻ ma trong phòng tắm. Bây giờ cậu có hai lựa chọn, một là đi ngủ mà không tắm rửa, hai là cậu phải tắm cùng Mạc Vân Sơ trong một phòng.

"... Hôm nay tôi có hơi mệt, có lẽ tôi đi ngủ luôn mà không tắm nữa." Đường Ninh cảm thấy lựa chọn cùng nhau rửa có chút nguy hiểm, giữa hai người yêu nhau lại càng nguy hiểm.

"Được, vậy anh đi tắm trước, Tiểu Ninh về phòng nghỉ ngơi cho tốt." Mạc Vân Sơ ân cần.

Đường Ninh: "!"

Đường Ninh đột nhiên nhận ra lựa chọn của mình là cùng nhau tắm rửa hoặc cùng nhau không tắm rửa, nhưng lựa chọn sau gần như không có khả năng. Bởi vì hôm nay Mạc Vân Sơ bận rộn đi đóng phim ở phim trường rồi còn chạy đến chỗ cậu, chắc chắn hắn đổ rất nhiều mồ hôi. Vậy thì cậu phải lấy cớ gì để có thể ngăn cản Mạc Vân Sơ tắm đây?

Nhìn thấy Mạc Vân Sơ chuẩn bị đứng dậy rời đi, Đường Ninh vội vàng thay đổi lời nói, "Chúng ta cùng nhau tắm đi!"

Mạc Vân Sơ nghe lời này thì quay đầu lại, nửa khuôn mặt đẹp trai của hắn vẫn chìm trong bóng tối khiến cậu không thể nhìn rõ ánh mắt của hắn. Chỉ thấy khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, cười như có như không nói: "Được thôi!"

Trước giờ Đường Ninh chưa từng tắm chung với ai nên cậu tự trấn an bản thân rằng hai người đàn ông tắm chung cũng không xảy ra chuyện gì đâu. Khi Mạc Vân Sơ đi chuẩn bị đồ tắm, Đường Ninh mới rảnh rỗi mở điện thoại lên xem.

Từ khi bước vào biệt thự đến giờ, cậu chưa sờ đến điện thoại di động.

Bây giờ nhìn lại, Lục Ứng Tinh đã gửi cho cậu hơn chục tin nhắn chưa đọc:

[Mẹ nó thật đáng sợ, trên người tôi cũng có mấy cái dấu tay nhỏ nhỏ như trên người em vậy.]

[Tôi thực sự không nhớ nổi mình đã ngã như thế nào, tại sao tôi lại ngất đi những mười tiếng đồng hồ?]

...

[Đường Ninh, tôi vừa nhìn vào camera giám sát và thấy có gì đó không ổn. Trước khi bấm vào video, em hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt nhá.]

[Video.avi]

Đường Ninh nhấp vào đoạn video mà Lục Ứng Tinh gửi cho cậu. Trên màn hình hiện 10 giờ 50 phút tối, Mạc Vân Sơ xuất hiện ở cổng biệt thự, có vẻ như anh ta vừa hoàn thành công việc và về nhà.

Sau đó, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra, rõ ràng Mạc Vân Sơ vừa rồi vẫn còn ở cổng biệt thự, sau đó, bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng ngủ trên tầng 2. Rồi ngay lập tức bóng dáng của Mạc Vân Sơ đã xuất hiện ở cửa phòng ngủ dành cho khách...

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu, Đường Ninh mở to mắt, cậu không thể tin được những gì mình nhìn thấy.

Sao có thể như thế được?

Một giây trước hắn còn ở đây, tại sao giây tiếp theo lại ——

"Tiểu Ninh, em đang xem cái gì thế?"

Không biết từ lúc nào, Mạc Vân Sơ đã đứng trước mặt Đường Ninh, thân thể khỏe mạnh cao to của hắn khi đi lại hoàn toàn không phát ra tiếng động nào. Nhớ tới bóng dáng quỷ dị trong video giám sát, Đường Ninh hốt hoảng run tay cất điện thoại đi, không dám nhìn vào đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn, "Không có chuyện gì."

Chắc chắn là không có chuyện gì, hẳn là video giám sát bị thiếu một số khung hình nên toàn bộ quá trình di chuyển của Mạc Vân Sơ mới không thấy.

Đường Ninh cố gắng hết sức để quên đoạn video đó đi, nhưng sự hoảng sợ trong cậu càng ngày càng mạnh. Cậu nghĩ đến Lục Ứng Tinh không có bóng trong hành lang, hoảng loạn đưa mắt tìm kiếm bóng lưng Mạc Vân Sơ, ngay sau đó cậu nhìn thấy một bóng đen dài trên mặt đất.

Có bóng!

Thần kinh căng thẳng thả lỏng trong chốc lát, ngay sau đó, Đường Ninh bị Mạc Vân Sơ nắm lấy cổ tay, lòng bàn tay ấm áp trượt xuống, đan vào đầu ngón tay lạnh lẽo của cậu khẽ xoa nắn không nhẹ không nặng.

Đầu ngón tay của Đường Ninh khẽ run lên khi da thịt mềm mại trong lòng bàn tay bị xoa nắn.

"Tay em lạnh quá." Mạc Vân Sơ buông tay ra, xoay người cởi từng cúc áo của Đường Ninh, từng cái chậm rãi, như thể đang mở quà. Cần cổ thon dài trắng trẻo xuất hiện trong tầm mắt hắn, tiếp đến là khoang ngực trắng nõn đầy vết đỏ.

Động tác của Mạc Vân Sơ hơi dừng lại, hắn cởi áo sơ mi của cậu ra, nhưng trên chiếc eo thon thả của cậu lại đầy những vết hằn rõ ràng, như thể bị ai đó nắm chặt.

"Đây là cái gì?"

Bàn tay to lớn của hắn chạm lên dấu tay trên eo cậu, thân nhiệt Mạc Vân Sơ vốn đã cao hơn Đường Ninh, lần này hắn chạm vào dấu vết kia như thể muốn đốt cháy nó.

"Đau ..." Đôi mắt Đường Ninh khẽ run lên, cúi đầu xuống, cũng thấy được những dấu vết dễ khiến người ta hiểu lầm trên người mình. Đường Ninh đoán có lẽ đây là dấu vết của con ma ở hành lang để lại trên người cậu. Đường Ninh đành phải nói dối Mạc Vân Sơ. "... Gần đây eo của tôi hơi đau nhức, nên tôi tìm người mát xa ấn huyệt."

Mạc Vân Sơ yên lặng nhìn Đường Ninh, "Thật sao?"
Đường Ninh cảm thấy ánh mắt của hắn như có thể xuyên thấu lòng người, cậu không dám nhìn Mạc Vân Sơ, ánh mắt dời xuống, nhìn về phía đôi môi xinh đẹp của Mạc Vân Sơ. "Ừm."

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, dụ dàng nói: "Tiểu Ninh có chỗ nào không thoải mái thì phải nói cho anh biết, anh mới là người hiểu rõ về cơ thể của em nhất."

Đường Ninh cẩn thận ngẩng đầu nhìn Mạc Vân Sơ, nhưng không thấy biểu cảm khác lạ nào. Đối phương có vẻ vô cùng tin tưởng cậu, bàn tay nóng bỏng ôm lấy eo cậu. "Đợi một chút, anh sẽ giúp Tiểu Ninh tắm rửa, được không? "

Hắn vẫn nhẹ nhàng hỏi ý kiến ​​của cậu, nhưng không hiểu sao Đường Ninh lại không có dũng khí từ chối Mạc Vân Sơ.

Đôi mắt xinh đẹp của Đường Ninh mờ mịt ướt át, cậu nghe thấy Mạc Vân Sơ gằn từng chữ một, "Rửa sạch tất cả những thứ bẩn thỉu."

...

Lục Ứng Tinh nhìn hình ảnh trên màn hình, sương mù dày đặc khiến cửa kính mờ đi. Dòng nước đang chảy vào bồn tắm, hơi nước bốc lên dường như biến thành những sợi chỉ vô hình, quấn quanh người thanh niên đang nằm trong bồn tắm.

Làn tóc đen mềm mại bị nước làm ướt, sống lưng yếu ớt tựa vào thành bồn tắm, bả vai đang được người khác xoa bột tắm cho, bàn tay nắm thành bồn tắm không ngừng siết chặt, lông mi run rẩy rơi xuống bọt nước như pha lê.

Cảnh tượng này giống như một con bướm yếu ớt rơi vào trong mạng nhện, xinh đẹp nhưng tràn đầy ràng buộc.

Lục Ứng Tinh không thể rời mắt khỏi màn hình, gã hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn ghen tuông đang trào lên trong lòng.

Đột nhiên, gã chú ý đến một góc đen nhỏ trên màn hình. Dưới ánh nhìn chăm chú của gã, chấm đen dường như đang tăng dần với tốc độ chóng mặt. Chẳng mấy chốc, toàn bộ màn hình đã bị chấm đen bao phủ.

Thấy vậy, Lục Ứng Tinh cáu kỉnh chửi thề một tiếng, vừa định kiểm tra xem có gì trục trặc không. Bỗng một khuôn mặt quỷ nhăn nhó xuất hiện trên màn hình đen xì!

Giật mình, Lục Ứng Tinh ngay lập tức ném điện thoại ra chỗ khác!

Bụp!

Màn hình điện thoại nứt ra. Lục Ứng Tinh thở hổn hển, phải mất một lúc sau gã mới có thể bình tĩnh lại được. Lúc này, Lục Ứng Tinh mới hùng hùng hổ hổ xuống giường chuẩn bị nhặt điện thoại lên.

Điện thoại rơi cách giường cũng không xa lắm. Nhưng khi Lục Ứng Tinh cúi đầu nhặt nó lên, gã nghe thấy một chuyển động kỳ lạ. Như thể có thứ gì đó đang trốn dưới gầm giường. Gã nằm sấp xuống sàn, nhìn vào bóng tối trước mặt ——

Đối diện gã là một đôi mắt làm từ cúc áo...
________

Đôi lời của editor:

Búp bê ma: Halu, nghe nói anh đẹp zai mún tìm tui phỏng? Tui đến rồi nè ~~~

Danh sách chương: