Chương 7: Đứa trẻ ma (7) - "Anh mau tới đây đón tôi về nhà được không?"

Chương 7: Đứa trẻ ma (7) - "Anh mau tới đây đón tôi về nhà được không?"

Edit: Meii

Người như nào sẽ không có bóng nào?

Đáp án không cần nói cũng biết.

Đường Ninh lùi lại một bước, suýt chút nữa quên mất phía sau mình là cầu thang, may mà cậu kịp nắm lấy tay vịn cầu thang mới không ngã ngửa xuống.

Lục Ứng Tinh vẫn giữ nguyên nụ cười quái dị, gã tiến về phía Đường Ninh, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trong hành lang yên tĩnh. Nhẹ nhàng quá mức, không giống tiếng bước chân của một người đàn ông trưởng thành mà lại khiến người ta liên tưởng đến một thứ gì đó đang kiễng chân đi lại.

Gan của Đường Ninh vẫn còn rất nhỏ, nhưng có lẽ do ngày đầu tiên cậu đã bị "nó" dọa sợ những ba lần liên tiếp. Tuy rằng hiện tại cậu cũng đang sợ tới mức muốn ngất xỉu, nhưng so với ngày đầu tiên đã tốt hơn rất nhiều rồi, ít nhất bây giờ cậu vẫn còn chút sức để chạy trốn.

Ánh sáng đèn pin run rẩy, hoảng loạn chiếu trên hành lang, Đường Ninh dốc toàn bộ sức lực liều mạng chạy xuống lầu. Cậu cố gắng chạy nhanh nhất có thể, có lẽ trong đời cậu chưa bao giờ chạy xuống cầu thang nhanh như vậy. Thế nhưng tiếng bước chân nhẹ nhàng vẫn không ngừng theo sau lưng cậu, như một cái bóng không thể bỏ lại.

Cậu chạy một mạch xuống một tầng, tiếng bước chân phía sau đột nhiên biến mất, Đường Ninh kinh ngạc quay đầu lại nhìn, phía sau lưng không có ai.

Đường Ninh quay đầu về phía trước, tay cầm đèn pin chiếu về phía trước, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện ở lối rẽ cầu thang cách đó không xa!

Dưới ánh đèn pin trắng xoá, Lục Ứng Tinh vẫn giữ một nụ cười kỳ quái, đứng ở lối vào hành lang mà nhìn cậu chằm chằm.

Sao lại có thể như thế được?

Sao lại có thể như vậy?!

Không phải tiếng bước chân vẫn luôn chạy theo sau lưng cậu sao?! Nó đã chạy vượt qua cậu từ khi nào?!

Lúc này, Đường Ninh nhìn thấy bảng chỉ tầng ở lối vào hành lang trước mặt, tấm biển sơn màu đỏ ghi số "4" đẫm máu.

Không, cậu vừa chạy xuống từ tầng 4 cơ mà. Lẽ ra, đây phải là tầng 3 chứ!

Đường Ninh chưa kịp suy nghĩ thì Lục Ứng Tinh đang đứng ở lối vào của hành lang đã xoay tiến về phía cậu. Đường Ninh lại phải chạy xuống tầng một lần nữa, bước chân vội vã không ngừng kết hợp cùng với bước chân nhẹ nhàng phía sau.

Ngay sau đó cậu đã chạy xuống tầng tiếp theo, tiếng bước chân phía sau lại đột nhiên biến mất, trước mặt lại xuất hiện một bóng người cao lớn, ở trên bảng chỉ tầng vẫn xuất hiện số "4" đẫm máu.

Quỷ chắn đường (1).

Trong đầu Đường Ninh hiện ra mấy chữ này.

Nếu cứ tiếp tục chạy như vậy, thể lực của cậu sẽ kiệt sức, đã vậy cậu còn luôn bị tiếng bước chân nhẹ nhàng kia cuốn lấy.

Trong bóng tối bỗng có tiếng cười khúc khích của trẻ con, thế nhưng Lục Ứng Tinh không hề mở miệng, gã vẫn đi từng bước từng bước về phía Đường Ninh.

【 Lá bùa.】

Hệ thống đột nhiên nói.

Đúng vậy! Lá bùa! Trước đó, Lục Ứng Tinh đã đưa cho cậu một xấp bùa của một vị đạo sĩ nào đó!

Đường Ninh lấy trong túi áo ra một lá bùa màu vàng, trong đầu cậu, hệ thống lạnh lùng chỉ huy: 【Dán bùa vào giữa hàng lông mày của anh ta.】

Hai ngón tay cầm một mảnh giấy bùa, tay Đường Ninh kịch liệt run rẩy, đôi mắt đen đầy sợ hãi mà nhìn chằm chằm Lục Ứng Tinh đang dần dần tới gần.

【Đừng run tay!】

Giọng nam quát lên.

Đường Ninh sợ tới mức cánh tay cứng đờ, miễn cưỡng ngừng run rẩy.

【Nín thở đi!】

Đường Ninh ngoan ngoãn nín thở, thật ra cậu không cần nín thở, nhìn thấy khuôn mặt càng ngày càng gần mình kia, cậu đã gần như không thở nổi.

Lúc này, Lục Ứng Tinh chỉ còn cách cậu khoảng 20 cm, chỉ cần tiến lên một bước là có thể đối mặt với gã, đại não Đường Ninh trống rỗng, cậu nghe thấy giọng nam lạnh lùng quát lên.

【Ngay bây giờ, dán lên!】

Bàn tay đang cầm lá bùa nhanh chóng duỗi ra, cách một lá bùa màu vàng, đầu ngón tay trắng như tuyết của cậu run rẩy đặt ở giữa lông mày Lục Ứng Tinh.

Nụ cười quái dị trên mặt Lục Ứng Tinh biến mất ngay lập tức, gã nhắm mắt lại giống như đang ngủ, nhưng thân thể vẫn đứng thẳng trước mặt Đường Ninh.

【Hệ thống, tôi đã thành công chưa?】

Đường Ninh không dám rút tay về, cậu sợ nếu như bây giờ mình buông ra, lá bùa sẽ rơi ra.

【Bạn đã nghe nói về thuật cản thi (2) chưa?】

Hệ thống lạnh lùng hỏi.

Đường Ninh đã nghe nói về thuật cản thi ở Tương Tây, hình như họ chuyên đưa xác chết về nhà. Cậu luôn là một kẻ nhát gan, dĩ nhiên cũng không dám tìm hiểu kĩ về mấy chuyện này, nên không hiểu rõ quá trình cho lắm..

【Đặt hai tay Lục Ứng Tinh lên hai vai bạn.】

Hệ thống phát lệnh.

Đường Ninh bây giờ đã bị Lục Ứng Tinh dọa sợ chết khiếp, nhưng cậu biết rằng nghe theo mệnh lệnh của hệ thống mới là lối thoát duy nhất. Vì vậy Đường Ninh rút tay về, lá bùa màu vàng dính chắc vào giữa hai lông mày của Lục Ứng Tinh, như thể bị dán bằng keo vậy.

Đường Ninh cẩn thận cầm lấy tay Lục Ứng Tinh, lạnh buốt đến tận xương tủy. Đây không phải là nhiệt độ cơ thể của một người sống, cậu từ từ nâng cánh tay cứng ngắc của Lục Ứng Tinh lên, đặt lòng bàn tay đó lên vai mình.

Hơi lạnh trên người Lục Ứng Tinh phả ra làm cơ thể Đường Ninh lạnh đến mức cậu khẽ rùng mình.

【Xoay người lại, đưa lưng về phía Lục Ứng Tinh, đặt tay Lục Ứng Tinh đặt lên vai bạn khi bạn hoàn thành tư thế quay lưng.】

Động tác này có chút khó khăn, Đường Ninh đưa tay Lục Ứng Tinh lên cao hơn đầu cậu, dùng đầu ngón tay cẩn thận giữ lấy cổ tay gã rồi từ từ xoay người, thời điểm xoay người xong, cậu đặt hai tay Lục Ứng Tinh lên trên vai mình.

Khoảnh khắc khi đôi bàn tay lạnh lẽo ấy chạm vào vai cậu, khiến cậu có cảm giác như thể có một thứ gì đó đè nặng lên đôi vai mình

【Nhắm mắt lại.】

Đường Ninh không dám nghĩ nhiều, lập tức nhắm mắt lại.

【Bất kể chuyện gì xảy ra tiếp theo, bạn cũng không được mở mắt, bạn phải làm theo tất cả những gì gì tôi nói! 】

Giọng nói của hệ thống rất nghiêm túc: 【Còn một điều nữa, tuyệt đối không được gạt tay Lục Ứng Tinh ra, trong khoảng thời gian này, bạn phải đảm bảo rằng tay của Lục Ứng Tinh luôn ở trên vai bạn! Hiểu chưa?!】

【Được!】

Đường Ninh âm thầm ghi nhớ từng câu của hệ thống, cậu hận không thể khắc những lời vàng ngọc vào tâm trí mình.

【Được rồi, nhảy sang trái một bước.】

Nhảy?

Đường Ninh nuốt nước bọt, cậu lo lắng đến mức không thể phân biệt được bên nào là bên trái và bên phải trong chốc lát. Khẽ sờ lên vết chai vì cầm bút bên tay phải, xác định được bên nào là bên trái, Đường Ninh nhắm chặt hai mắt, lấy hết can đảm nhảy sang trái.

Trong bóng tối yên lặng, cậu nghe thấy tiếng chân của mình đáp xuống sàn nhà, đồng thời phía sau cũng vang lên một tiếng "Bụp".

Đó là một âm thanh kì lạ, như thể đằng sau cậu có một đứa trẻ đang đập quả bóng rổ vậy.

【Nhảy xuống mười bước. Đừng nhảy quá xa. Mỗi bước nhảy khoảng 10 cm.]

Đường Ninh nhắm mắt lại và bắt đầu nhảy xuống. Cậu cảm thấy mình đang chơi trò nhảy ô (3) vậy. Nhảy ô thực sự rất dễ, hồi nhỏ, Đường Ninh vẫn hay chơi trò này cùng đám bạn tiểu học, nhảy từng ô, từng ô.

Thế nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhắm mắt lại và nhảy xuống bậc thang, cậu cảm nhận được sự kinh hãi chưa từng có. Bởi vì không nhìn thấy gì, trong bóng tối, cậu cảm giác như mình đứng trên một bờ vực, đầu óc choáng váng, tay chân bủn rủn và tim đập dồn dập.

Thình Thịch, thình thịch, thình thịch...

Đó là nhịp tim của cậu.

Bụp, bụp, bụp.

Đó là một âm thanh trầm đục phía sau lưng.

Thình thịch bụp, thình thịch bụp.... nhịp tim và âm thanh trầm đục đó hòa quyện vào với nhau, như hóa thành một cái búa nặng nề đập vào ngực Đường Ninh, khiến Đường Ninh có chút không thở nổi. Cậu cảm nhận được âm thanh kia như xa như gần, không biết ở trên hay ở dưới, như thể nó là một quả bóng đang đập qua đập lại trên hành lang vậy.

BỤP!!!

Tiếng động đột nhiên trở nên lớn hơn!

Một luồng khí lạnh lẽo thổi qua vai Đường Ninh, như thể có thứ gì đỏ thổi qua ngay sát vai cậu.

Da đầu Đường Ninh tê dại, cậu vô thức tránh né theo bản năng. Nhưng ngay lúc cậu nghiêng người, bàn tay của Lục Ứng Tinh trên vai phải của Đường Ninh trượt xuống dưới.

Thôi xong!

Tim Đường Ninh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sau khi cánh tay kia rời khỏi vai cậu, cậu không hề cảm thấy nhẹ nhõm hơn, ngược lại còn cảm thấy sức nặng gấp đôi đè lên vai trái, khiến xương ở vai trái của cậu như muốn nứt ra.

【Vẫn còn ba bước, tiếp tục nhảy.】

Đường Ninh không lập tức nhảy lên.

Bởi vì, không biết là do "quán tính" hay cố ý mà bàn tay kia không buông thõng xuống mà dừng eo của cậu.

Khoảnh khắc lòng bàn tay cứng ngắc lạnh lẽo kia chạm vào eo cậu, Đường Ninh sởn cả da gà, một cơn ớn lạnh từ xương cụt truyền đến đỉnh đầu, khiến cả người cậu như đông cứng lại.

Phải mất khoảng một phút sau, Đường Ninh mới có thể điều khiển được cơ thể mình..

Cậu nhắm hai mắt, nhảy xuống một bước.

Bàn tay băng giá cũng trượt, giống như một con rắn độc mang theo ác ý.

【Vẫn còn hai bước nữa.】

Đường Ninh run rẩy sắp đứng không vững, cậu đã không còn chút sức lực nào, có thể ngã ra khỏi bậc thềm bất cứ lúc nào.

10cm, mỗi bước nhảy khoảng 10cm.

Điều gì sẽ xảy ra nếu khoảng cách nhảy quá lên? Cậu sẽ rơi thẳng xuống cầu thang sao?

【Nhảy!】

Giọng nam lạnh như băng vang lên, giống như sấm sét nổ vang bên tai Đường Ninh!

Đường Ninh nhắm mắt lại, dùng hết sức nhảy xuống một bước nữa. Ngay lúc đó, cậu suýt chút nữa thì sẩy chân -

Toàn bộ cơ thể của Lục Ứng Tinh nhào về phía cậu, trọng lượng khoảng 70 đến 80kg đều đổ dồn lên người Đường Ninh. Cảm nhận được cơ thể lạnh lẽo kia dán vào lưng mình, cậu định đẩy Lục Ứng Tinh ra, nhưng may mắn thay, trước khi động tay, đầu óc đông cứng của cậu bỗng nhớ ra một chuyện.

Đừng bao giờ gạt tay Lục Ứng Tinh ra!

Đường Ninh cắn chặt răng, cảm giác bản thân như muốn khóc, nước mắt chảy dài trên gương mặt của cậu. Nhưng lúc này, không có ai an ủi cậu, Đường Ninh chỉ có thể tuyệt vọng tự nói với chính mình, không sao, không sao hết, chỉ còn một bước cuối cùng, nhay thêm một bước nữa là được.

Đường Ninh vừa nghĩ tới đó, bàn tay lạnh lẽo bỗng từ trên lưng trượt xuống đến bụng cậu, như một con trăn đang quấn lấy con mồi, trong bóng tối, Lục Ứng Tinh dường như từ phía sau Đường Ninh chuyển lên phía trước đối mặt với Đường Ninh.

Nó đứng trước mặt Đường Ninh.

【Nhảy.】

Hệ thống ra lệnh.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi quần của cậu đột nhiên vang lên, âm thanh vang dội. Theo theo tiếng chuông đột ngột,rõ ràng cậu không nhìn thấy gì, nhưng nụ cười kỳ quái của Lục Ứng Tinh như hiện lên trước mắt Đường Ninh, nụ cười lạnh lùng như đã nhìn thấy con mồi đang nhảy từng bước vào cái bẫy đã bày sẵn.

Máu của Đường Ninh như đông cứng lại.

【Nhảy nhanh lên!!!】

Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên, Đường Ninh cả người run rẩy, cậu đột nhiên nghĩ đến mấy vấn đề mình đã bỏ qua.

Tại sao hệ thống đột nhiên đối với cậu tốt như vậy, tốt đến mức hướng dẫn cậu từng bước nên đi như thế nào?

Nếu lá bùa thực sự có tác dụng, tại sao Lục Ứng Tinh cũng có lá bùa, nhưng vẫn bị đứa trẻ ma làm quấn lên?

Giờ phút này, Đường Ninh như trở lại với cơn ác mộng lúc ngủ quên trong phòng tắm, cậu đứng trước cửa, mở cửa hoặc không mở, nhảy tiếp hay không nhảy.

Rốt cuộc, cái gì là thật, cái gì là giả?

Cậu không biết đáp án, nhưng cậu nhớ trong giấc mơ đó, điện thoại cũng phát ra âm báo tin nhắn đến, nhưng lần đó cậu không quan tâm đến nó.

Đường Ninh run rẩy chạm vào chiếc điện thoại trong túi.

【Đường Ninh! Bạn đang làm gì đấy? ! Nhảy mau!!!】

Giọng điệu của hệ thống càng ngày càng cao, cao đến mức gần như đứt quãng!

Đường Ninh vẫn nhắm mắt, nhưng ấn nhận điện thoại rất đơn giản, cho dù nhắm mắt cũng có thể làm được. Bàn tay cậu run run ấn trả lời điện thoại, một giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng từ tính truyền đến từ đầu dây bên kia:

"Tiểu Ninh, Đã 11 giờ đêm rồi, sao em vẫn chưa về nhà? "

Đó là giọng của Mạc Vân Sơ.

Đường Ninh như nghe thấy tiếng kêu cứu của chính mình, "Mạc Vân Sơ! Anh mau tới đây đón tôi về nhà được không?"

__________

(1)Quỷ chắn đường: Quỷ đả tường, hay quỷ che mắt, được hiểu là việc ban đêm ở nơi vắng vẻ bị lạc đường, đi mãi vẫn quay về một chỗ và nghe thấy có tiếng người gọi mình dù quay lại thì không thấy ai.

(2)Thuật cản thi: Ở Tương Tây (phía tây tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc) có 3 tà thuật vô cùng dị thường: Cản Thi, Cổ Trùng, Lạc Hoa Động Nữ. Trong đó, Thuật cản thi là loại tà thuật đáng sợ nhất. Thuật Cản Thi ở Tương Tây có lịch sử hình thành lâu đời, người cản thi dùng cổ thuật để mang thi thể của người chết tha hương trở về quê nhà, để họ có thể yên nghỉ ở nơi thân thuộc.

Như chính tên gọi của nó, Cản Thi nghĩa là người sống sẽ "đuổi" thi thể đi một nơi khác ("Cản" nghĩa là đuổi, "thi" là thi thể). Xác chết tất nhiên là không thể tự di chuyển được, cần phải có một người đặc biệt dẫn đường thông qua một phương thức đặc biệt. Người này là "thầy cản thi", người dân địa phương gọi là "người đuổi xác". Trên thực tế, nói là "đuổi xác" nhưng thực chất có thể nói là "dẫn xác", bởi vì ông ta vừa gõ vào chuông (hoặc chiêng) đồng nhỏ cầm trên tay vừa dẫn dắt xác chết hướng về phía trước. Khi có nhiều hơn 1 xác chết, họ sẽ được cột chặt với nhau bằng sợi dây rơm, cách nhau 2 mét. Nhưng dù có bao nhiêu thi thể thì cũng sẽ bị điều khiển bởi 1 thầy cản thi.

Khi hành nghề, thầy cản thi có thể dắt theo 1, 2 học trò để giúp việc. Nguyên nhân là vì sợ trời tối, đường trơn trượt, xác chết đổ ngã, nhiều người đồng nghĩa có nhiều sự phối hợp làm việc. Lý do thứ 2 là vì một số xác chết trông khá ghê sợ, nhiều người làm cùng nhau có thể sẽ tăng sự can đảm cho họ.

Ngoài ra, thuật cản thi chỉ có thể diễn ra vào ban đêm, vì xác chết không đi lại trước ánh mặt trời được.

(3)Trò chơi nhảy ô: Giống như trò nhảy lò cò, nhưng khác là nhảy chụm hai chân chứ không phải co một chân lên.

_______

Đôi lời của editor: Mọi người thấy lỗi gì góp ý cho tui với nhé! Hoặc comment gì vui vui cũng được, chứ tui buần quá :<

Danh sách chương: