Chương 6: Đứa trẻ ma (6) - "Muốn trèo cao, tốt nhất là nên chọn tôi..."

Chương 6: Đứa trẻ ma (6) - "Muốn trèo cao, tốt nhất là nên chọn tôi..."

Edit: Meii

Đường Ninh không muốn gọi một danh xưng đáng xấu hổ như vậy, cậu nghĩ nghĩ, lấy Mạc Vân Sơ làm lá chắn. "Bây giờ tôi đã có bạn trai rồi."

Sự tồn tại của Mạc Vân Sơ dường như có tác dụng rất lớn đối với Lục Ứng Tinh. Rõ ràng ban đầu Lục Ứng Tinh rất dẻo mồm dẻo miệng mà dỗ cậu, bây giờ lại cáu kỉnh bẻ một miếng sô cô la, "Được rồi. Được rồi, tôi biết em có Mạc Vân Sơ rồi."

Sau khi ăn xong sô cô la, Lục Ứng Tinh lấy ra một chiếc camera nhỏ xíu từ trong ba lô rồi chạy đi lắp nó. Biệt thự rất lớn, muốn tìm một con búp bê vải đang lẩn trốn thực sự khó như lên trời.

Lục Ứng Tinh đã lục tung toàn bộ biệt thự lên nhưng không tìm thấy gì, cuối cùng, gã đến tầng hầm của biệt thự, ở cửa phòng đầu tiên, "Ở đây khóa rồi, Đường Ninh, em có chìa khóa không?"

Đường Ninh lắc đầu, sau đó cậu nhìn thấy Lục Ứng Tinh lấy một bộ công cụ phá khóa ra khỏi ba lô.

"Chờ đã, anh đừng mở." Đường Ninh vội vàng nói, "Tôi đã đồng ý với Mạc Vân Sơ là sẽ không vào tầng hầm."

"Lén vào là được, không phải sao." Lục Ứng Tinh tiếp tục mở khóa.

"Không được, tôi hứa đã với anh ấy." Đường Ninh không muốn làm Mạc Vân Sơ tức giận, hiện tại trong phó bản này cậu đang dựa vào Mạc Vân Sơ nhiều nhất.

Đường Ninh vẫn nhớ rõ nội dung của lá bài Công Chúa Đậu Hà Lan mà cậu đã rút được trước khi vào game, giả thiết một là cơ thể cậu yếu ớt, cậu đã trải qua. Giả thiết thứ hai là thu hút hoàng tử, Mạc Vân Sơ chính là vị hoàng tử bảo vệ cậu.

Công chúa luôn ở bên hoàng tử, cậu cùng Mạc Vân Sơ là người yêu của nhau, rất hợp lý.

"Chẹp." Lục Ứng Tinh cất dụng cụ vào ba lô, rút điện thoại từ trong túi ra, trả lời một cuộc gọi. Không biết đầu dây bên kia nói gì, vẻ mặt Lục Ứng Tinh dần trở nên nghiêm trọng hơn. Gã cúp điện thoại, nhìn Đường Ninh, nghiêm nghị nói: "Đường Ninh, em có chắc là không nói dối tôi không?"

"Tối hôm qua chỉ có một chiếc xe tang chạy qua đây."

Đường Ninh không thể tin được, "Cái gì, anh nói sao?!"

Lục Ứng Tinh nhìn kỹ biểu hiện của Đường Ninh. Sau khi xác định Đường Ninh không nói dối, gã trầm mặt xuống," Đi, chúng ta đến nhà tang lễ."

Lục Ứng Tinh tự mình lái xe, Đường Ninh ngồi bên ghế phụ. Tối hôm qua đến đây, cậu không dám nhìn phong cảnh dọc đường, hôm nay giữa ban ngày, cậu nhìn mới thấy những cảnh tượng kỳ lạ. Gần nghĩa trang không chỉ có khu biệt thự, còn có thêm ba bốn tiểu khu. Những tiểu khu này đều là những tòa nhà cao tầng, trong tiểu khu cũng không có trung tâm mua sắm hay chợ nào, mà toàn là các cửa hàng bán vòng hoa, cửa hàng khâm liệm và cửa hàng quan tài.

Đường Ninh vốn tưởng rằng ban ngày cậu sẽ được thả lỏng, nhưng sau khi cậu liếc nhìn cửa sổ xe vài lần, lại yên lặng quay đầu lại "Lục Ứng Tinh, tại sao trong những tiểu khu này lại toàn là loại cửa hàng này vậy?"

Lục Ứng Tinh thản nhiên nói, "Em không biết sao? Trong mấy tiểu khu chúng ta vừa đi qua kia phải có ít nhất cả trăm cái linh vị(1) chứ chả có người ở mấy, đều là người ngoại tỉnh đến mua phòng rồi để hũ tro cốt lại đó, vậy nên phải mở loại cửa hàng này mới có thể kinh doanh được. "

Đường Ninh khô khan mà ồ lên một tiếng.

Nhà tang lễ cách đó không xa, Lục Ứng Tinh và Đường Ninh lái xe rất nhanh đã phải xuống xe. Cây cối ở nhà tang lễ được chăm sóc nhìn rất tươi tốt, nhưng lại không có cảm giác dạt dào sức sống, thay vào đó là sự lạnh lẽo khó tả.

Một người đàn ông trung niên với dáng vẻ thân thiện đứng ở cổng nhà tang lễ đón bọn họ, khi nhìn thấy bóng dáng của Lục Ứng Tinh, người đàn ông này lập tức tiến đến đón, nhiệt tình hỏi: "Hôm nay Lục thiếu gia đến nơi này của tôi làm gì thế?"

"Cũng không phải chuyện lớn lao gì, tôi muốn hỏi ông một chút, tối hôm qua, có xe tang nào chạy đến nhà tang lễ của ông không? " Lục Ứng Tinh thì thầm.

"Đúng là tối hôm qua có một xe tang chở một đám xác từ bệnh viện thành phố đến đây."

"Có khoảng bao nhiêu cá xác?" Lục Ứng Tinh hỏi.   
Câu hỏi này hơi kỳ lạ, người đàn ông sửng sốt một lúc mới nói: "Cái này tôi phải kiểm tra một chút, Lục thiếu gia không chê thì đến văn phòng của tôi chờ một lát được không?"

Khi về đến văn phòng, người đàn ông rót trà cho Lục Ứng Tinh và Đường Ninh. Một lát sau mới nói, "Năm cái."

Nghe xong, Lục Ứng Tinh và Đường Ninh quay sang nhìn nhau. Trên chiếc xe tối hôm qua, ngoài Đường Ninh, Mạc Vân Sơ và đứa trẻ ma ra, có đúng năm hành khách.

"Cả năm người đều là người lớn sao?" Lục Ứng Tinh hỏi.

"Đúng thế."

"Tối hôm qua lái xe giữa đường có gặp ai xin đi nhờ không?"

Người đàn ông mỉm cười, "Lục thiếu gia đang nói cái gì vậy, tài xế lái xe đêm đều có một quy tắc, đó là họ sẽ không bao giờ cho những người lạ giữa đường đi nhờ. Lão Lưu là một tài xế già, chắc chắn sẽ không không làm theo quy tắc này."

Cuối cùng, Lục Ứng Tinh đưa Đường Ninh đi xem cái xe tang kia, vẻ ngoài của nó nhìn qua khá giống một chiếc xe buýt cổ bị đào thải, nhưng trên xe có kí hiệu rõ ràng của nhà tang lễ.

Đường Ninh sắc mặt tái nhợt hơn nửa.

Cậu đã nhận ra chiếc xe này, đây là chiếc xe buýt kì dị mà cậu đã đi ngày hôm qua!

"Bây giờ tôi có chuyện muốn nói với Lão Lưu, ông có thể gọi ông ấy ra ngoài nói chuyện với tôi một chút được không?" Lục Ứng Tinh hỏi.

"Lão Lưu hôm nay bị ốm, sau khi gọi xin nghỉ, ông ấy cũng không nghe điện thoại nữa. Tôi sẽ cho Lục thiếu gia địa chỉ và số điện thoại của ông ấy, cậu thử đến đó tìm xem." Người đàn ông trung niên viết địa chỉ và số điện thoại cho Lục Ứng Tinh, sau đó vô cùng nhiệt tình mà tiễn Lục Ứng Tinh và Đường Ninh rời đi.

Đường Ninh thử gọi theo số điện thoại trên giấy, quả nhiên là không có ai trả lời.

Lại lên xe một lần nữa, Lục Ứng Tinh cau mày hỏi: "Đường Ninh, tại sao tối hôm qua em lại đi nhờ chiếc xe đó?"

Đường Ninh cũng muốn biết tại sao "Đường Ninh" trong phó bản lại làm như vậy, cậu hỏi hệ thống, nhưng hệ thống lại phớt lờ cậu.

Đường Ninh cảm thấy có chút tủi thân nói, 【Tại sao cậu luôn phớt lờ tôi thế?】

Giọng nam cuối cùng lên tiếng: 【Hệ thống không thể tiết lộ quá nhiều thông tin cho người chơi.】

【Ồ.】

"Lục Ứng Tinh, tôi cũng không nhớ rõ ..." Đường Ninh không biết nên giải thích thế nào nên đành vụng về nói dối, lông mi của cậu khẽ run lên, đôi mắt đen trong veo, sạch sẽ và mỏng manh, làm người khác không lỡ ép cậu.

"Em không nhớ rõ? Vậy hẳn Mạc Vân Sơ sẽ nhớ rõ." Ngón tay thon dài không ngừng gõ lên vô lăng, Lục Ứng Tinh nheo nheo mắt: "Lúc trước em nói khi em lên xe, Mạc Vân Sơ cũng đã lên xe rồi."

"Nếu có cơ hội, em thử đi hỏi Mạc Vân Sơ xem tại sao tên đó lại đi chiếc xe đó, đến lúc đó đừng có tỏ ra sợ muốn chết nghe chưa." Lục Ứng Tinh nhéo má Đường Ninh, da của Đường Ninh rất trắng, làn da mịn màng mềm mại, ngón tay khẽ nhéo một cái cũng có thể để lại một vệt đỏ. Cảm giác sờ lên thật thích khiến Lục Ứng Tinh không muốn buông tay "Chậc chậc, nói không chừng em như vậy lại làm tên đó cương lên ấy chứ."

Hai mắt mở to, không cách nào kết hợp được những lời thô tục của Lục Ứng Tinh lên một người dịu dàng săn sóc như Mạc Vân Sơ được, cậu nói "Đừng nói mấy lời như vậy ..."

Lục Ứng Tinh bật cười khi nghe những lời đó, "Đường Ninh, em thật sự nghĩ Mạc Vân Sơ là một người tốt sao? "

Bị bàn tay to lớn của gã che nửa khuôn mặt, Đường Ninh hoang mang nhìn lại gã, Lục Ứng Tinh sờ sờ lên mặt Đường Ninh, "Muốn trèo cao, tốt nhất là nên chọn tôi đây này. Mặc dù tôi không cao bằng Mạc Vân Sơ, nhưng ít nhất khi em xoay người muốn bỏ đi, em sẽ không ngã tan xương nát thịt. "

Đường Ninh không hiểu tại sao Lục Ứng Tinh lại nói như vậy, nhưng Lục Ứng Tinh cũng không giải thích gì.

Theo địa chỉ, Lục Ứng Tinh lái xe rẽ vào tiểu khu ban đầu mà họ đi qua,cái nơi có ít nhất một trăm cái linh vị này chính là tiểu khu nơi người lái xe Lão Lưu sinh sống.

Đỗ xe trong gara trống trải dưới tầng hầm, Lục Ứng Tinh và Đường Ninh cùng đi về phía thang máy, thế nhưng thang máy lại đang bảo trì. Dù sao thì Lão Lưu cũng chỉ ở tầng 4, không xa lắm, leo cầu thang bộ lên vẫn được.

Cầu thang ở đây rất hẹp, hai người đàn ông trưởng thành đi cạnh nhau thì có chút chen chúc, vậy nên Lục Ứng Tinh đi đằng trước, Đường Ninh đi sau một bước. Mặc dù đang là ban ngày, nhưng hành lang lại tối om, cũng không có đèn cảm biến, mỗi bước chân đi đều có thể nghe rõ tiếng bước chân.

Đường Ninh nghe thấy tiếng bước chân của Lục Ứng Tinh, rất bình tĩnh và mạnh mẽ, tiếp đó là một tiếng bước chân nhẹ nhàng, có lẽ là là của chính cậu. Thế nhưng khi Đường Ninh mệt mỏi dừng lại một chút, tiếng bước chân nhẹ nhàng kia vẫn vang lên trên hành lang.

Đó là một âm thanh rất khẽ khàng, nếu không chú ý sẽ không nghe ra.

Đường Ninh sững sờ, cậu gọi to "Lục Ứng Tinh".

Lục Ứng Tinh đang đi cũng dừng lại, quay đầu nhìn Đường Ninh, bước chân nhẹ nhàng cũng dừng lại theo, như thể nó cũng dừng lại trong bóng tối mà nhìn Đường Ninh.

"Sao vậy?" Lục Ứng Tinh thản nhiên nói, "Đi mệt à? Muốn tôi cõng em không?"

Đường Ninh muốn hỏi Lục Ứng Tinh có nghe thấy tiếng bước chân không, nhưng cậu sợ làm thế sẽ đánh động đến thứ kia, vả lại, cậu cũng sợ là do cậu quá căng thẳng, nên mới sinh ra ảo giác, "Không có chuyện gì."

Lục Ứng Tinh tiếp tục đi về phía trước, tiếng bước chân của gã vang lên trên hành lang trống trải.
Sau đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng kia lại vang lên.

Dường như có một thứ gì đó đang rón rén leo lên cầu thang.

Đường Ninh đứng bất động. Lần này, cậu chắc chắn rằng mình không gặp phải ảo giác, cậu hét lớn "Lục Ứng Tinh!"

Thế nhưng, một chuyện kì quái đã xảy ra, Lục Ứng Tinh không dừng lại, gã vẫn mắt điếc tai ngơ đi về phía trước, như thể gã hoàn toàn không nghe thấy Đường Ninh gọi mình. Gã vẫn bước đi về phía góc rẽ cầu thang trên tầng ba.

"Lục Ứng Tinh!" Đường Ninh hét lên và chạy theo, khi đuổi đến góc rẽ cầu thang thì cậu lại không thấy Lục Ứng Tinh đâu.

Gã đã ở lên đến tầng 4 rồi ư?

Nhưng làm thế nào mà Lục Ứng Tinh có thể đi nhanh như vậy? Sao có thể bỗng nhiên biến mất khỏi tầm mắt như vậy?

Đường Ninh run rẩy đứng ở góc rẽ tầng 3. Sự im lặng chết chóc bao phủ lấy cậu, cậu dường như có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp và nhịp tim của chính mình. Cậu nhanh chóng lấy điện thoại ra, lại phát hiện điện thoại không có sóng.

Chết tiệt!

Sao có thể như vậy!

Đường Ninh nắm chặt điện thoại, không biết phải làm sao bây giờ, nên chạy lên tầng 4 đến chỗ ở của tài xế, hay là xuống tầng 1 và rời khỏi nơi này?!

Nếu cậu đi xuống cầu thang một mình, cậu có thể đụng phải thứ ma quái gì đó, nếu cậu chạy lên tầng trên có lẽ cũng vậy. Trái phải đều là gặp ma, nhưng ít nhất nếu đi lên cậu còn có thể gặp Lục Ứng Tinh.

Ngoài ra, Lục Ứng Tinh đến đây để giúp cậu. Cậu không nên để Lục Ứng Tinh lại chạy trốn một mình.
Nghĩ đến đây, Đường Ninh nghiến răng nghiến lợi cố gắng đi về phía trước với đôi chân yếu ớt, trong bóng tối, Đường Ninh bật đèn pin của điện thoại lên, tia sáng nhỏ bé chiếu vào bóng tối. Mỗi bước Đường Ninh bước, cậu đều cẩn thận rọi sáng chỗ đó.

Ở lối vào tầng 4, ánh sáng của đèn pin chiếu vào một đôi chân.

Chân đi giày thể thao, bên trên là một bộ quần áo thể thao, Lục Ứng Tinh vậy mà lại đang đứng ở lối vào tầng 4, lặng lẽ nhìn xuống Đường Ninh.

"Lục Ứng Tinh!" Đường Ninh phấn khích hét lên.
Cậu vui mừng khôn xiết!

Lục Ứng Tinh cũng nở một nụ cười.

Lục Ứng Tinh là người rất thích cười, dù mới chỉ ở bên nhau nửa ngày nhưng Đường Ninh vẫn nhớ bộ dạng khi cười của Lục Ứng Tinh, đó là một nụ cười xán lạn, thậm chí còn lộ ra hai chiếc răng nanh nho nhỏ.

Dưới ánh sáng của đèn pin, nụ cười của Lục Ứng Tinh cứng đờ, có cảm giác như ngoài cười trong không cười là lạ.

Nụ cười của Đường Ninh cũng cứng lại, cậu dừng lại và di chuyển đèn pin từ mặt Lục Ứng Tinh xuống chân. Dưới ánh đèn nổi bật —

Cậu không nhìn thấy bóng của Lục Ứng Tinh!
______
(1) Linh vị: hay bài vị có nghĩa gốc là tấm thẻ bằng giấy hoặc gỗ... để viết họ tên người mất hay họ tên của thần tiên, sư tổ, vua chúa... Theo phong tục, sau khi mất người nhà làm cho người mất tấm linh vị, để cho hồn sau khi rời khỏi thân xác có thể tìm nơi cư trú.
Trong truyện, ta có thể hiểu là những ngôi nhà trong tiểu khu đó thường được mua để thờ cúng, đặt bài vị ở đó thôi, như kiểu xây nhà cho người đã mất ở thôi.
_______
Đôi lời của editor: Chả biết số em Ninh dư nào, thằng bồ cũ cũng nguy hiểm, ông người yêu hiện tại thì ... cũng chưa biết :>

Danh sách chương: