Chương 5: Đứa trẻ ma (5) - Nắm trong tay tùy ý thưởng thức.

Chương 5: Đứa trẻ ma (5) - Nắm trong tay tùy ý thưởng thức.

Edit: Meii

Đường Ninh ngơ ngác nhìn Mạc Vân Sơ hôn lên mu bàn chân cậu, hoang mang không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Đôi chân mảnh khảnh, yếu ớt rơi đặt trong tay Mạc Vân Sơ. Rõ ràng Mạc Vân Sơ đang quỳ, nhưng nhìn hắn như đang quỳ trên mặt đất nhặt những bông hoa trắng như tuyết, sau đó ngắm nhìn tỉa cành theo ý mình muốn, rồi nắm trong tay tùy ý thưởng thức.

"Em đi rửa mặt trước đi." Mạc Vân Sơ ngẩng đầu, giọng điệu ôn nhu, thái độ rất tự nhiên, dường như việc hắn vừa hôn chân Đường Ninh là chuyện bình thường xảy ra hàng ngày vậy.

Đường Ninh đột nhiên cảm thấy mình đang chuyện bé xé ra to, cậu là cẩu độc thân, không hiểu tình thú giữa những người đang yêu nhau.

Khi họ vào phòng tắm, Đường Ninh rót một ly nước súc miệng cho Mạc Vân Sơ trước, sau đó mới bắt đầu đánh răng.

Răng của cậu rất trắng và đẹp, giống như những quả nho mọng sắp xếp đều nhau, bọt trắng bám trên môi hồng nhạt, đôi lúc còn có thể nhìn thấy đầu lưỡi đỏ ướt át.

Đường Ninh đang đánh răng được một nửa, nhìn qua gương, cậu thấy Mạc Vân Sơ đang nhìn mình chằm chằm, chăm chú nhìn cậu đánh răng, đôi mắt qua kính rất tập trung như thể đang nghiên cứu một thứ gì đó.

Đường Ninh dừng lại một chút rồi nhổ nước súc miệng ra.

Mạc Vân Sơ xoay người, cầm theo một chiếc khăn mặt đã được ngâm nước ấm, không đợi Đường Ninh từ chối, đã nhẹ nhàng lau hai má cho Đường Ninh.

Mặt Đường Ninh khẽ đỏ lên, cậu nói nhỏ, "Mạc Vân Sơ, anh có thể ra ngoài trước một chút, được không?"

"Hả?"

"Tôi muốn đi vệ sinh." Đường Ninh tiếp tục thì thầm, cho dù cậu không biết tại sao mình muốn giải quyết nhu cầu bình thường vào lúc này lại phải ăn nói nhẹ nhàng trước mặt Mạc Vân Sơ.

"Tối hôm qua Tiểu Ninh đã nói với anh là...," Mạc Vân Sơ nói với một chút khó hiểu, "Chúng ta phải ở bên nhau mà một tấc cũng không rời mà."

Đường Ninh lập tức nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, cậu sợ hãi lên.

【Hệ thống, ban ngày đứa trẻ ma có xuất hiện không?】

【Bình thường thì không.】

Bình thường thì không, nhưng chẳng may có trường hợp đặc biệt thì sao?

Đường Ninh vốn là nhát cáy, tối hôm qua liên tục bị dọa sợ đến ba lần, hiện tại cậu gần như đã biến thành con chim sợ cành cong(1), "Vậy thì... anh ở lại với tôi đi."

Đôi mắt phượng sau mắt kính cong cong, "Được rồi. "

Đường Ninh xấu hổ nhìn đi chỗ khác, có lẽ là do có người đứng bên cạnh nhìn, khiến cậu mãi cũng không tiểu ra được.

Nhìn quanh phòng tắm này, Đường Ninh nhớ lại những dấu tay đẫm máu lạnh lẽo trên tường đêm qua, dày đặc chồng lên nhau, giống như bị đổ sơn đỏ vậy ...

Bỗng, Một đôi môi mỏng thì thầm bên tai cậu. Xì.

Một cảm giác khó tả tràn ngập trong óc cậu, dòng nước từ dương vật chảy thẳng vào bồn cầu, hai đùi Đường Ninh khẽ run lên vì xấu hổ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên, đôi mắt ầng ậng nước như sắp khóc, "Anh ... Anh ... "

Miệng lưỡi vụng về đến nỗi cậu không biết phải nói gì.

Mạc Vân Sơ bóp cằm Đường Ninh, hôn lên đôi môi đang run rẩy, khiến Đường Ninh hoàn toàn ngây ra.

"Nụ hôn chào buổi sáng." Hắn cười.

Đường Ninh không thể cười nổi.

Cậu vừa thẹn vừa giận đến mức dám ở cạnh Mạc Vân Sơ nữa.

【Hệ thống, tôi chỉ có thể ôm đùi Mạc Vân Sơ trong phó bản này sao?】

【Lục Ứng Tinh, bạn trai cũ của cậu.】

Hệ thống tích tự như vàng.

【Anh ta cũng có thể xua đuổi đứa trẻ ma sao?】

Hệ thống không nói gì.

Đường Ninh im lặng mà ghi nhớ cái tên này. Trên bàn ăn, Mạc Vân Sơ đề nghị đưa Đường Ninh cùng đến phim trường, nhưng cậu lại từ chối Mạc Vân Sơ.

"Tôi quấy rầy công việc của anh thì không tốt. Ban ngày anh cứ đến phim trường đi, buổi tối nhớ trở về với tôi là được." Đường Ninh làm tỏ ra là một người bạn trai chu đáo.

Lưỡi dao lạnh băng cắt đôi miếng thịt, Mạc Vân Sơ thong thả cho miếng thịt vào miệng nhai một cách từ tốn, hắn nhìn Đường Ninh khen ngợi. "Tiểu Ninh ngoan quá."

Khi Mạc Vân Sơ chuẩn bị ra cửa, hắn thay một bộ tây trang. Đường Ninh đi tới giúp hắn chỉnh lại cà vạt, trước khi đi, Mạc Vân Sơ đột nhiên nói: "Tiểu Ninh có thể đi bất cứ nơi nào trong căn biệt thự này, nhưng tầng hầm thì không được."

Đường Ninh có chút kỳ quái, nhưng cũng gật đầu đồng ý.

Mạc Vân Sơ liếc nhìn thời gian thấy đã muộn, liền vội vàng rời đi.

Đường Ninh là người duy nhất còn lại trong biệt thự, và một con búp bê vải đang trốn đâu đó trong bóng tối.

Nhận thức này khiến Đường Ninh có chút đứng ngồi không yên.

Đường Ninh mở danh bạ trên điện thoại, tìm thấy tên của Lục Ứng Tinh, trước khi bấm gọi, Đường Ninh còn hỏi hệ thống, "Tôi có thể nói cho anh ta biết về con ma mà tôi đã gặp phải không? ''.

【Có thể.】

Điện thoại vang lên hồi lâu mới có người nghe máy, điện thoại truyền đến một giọng nam lười biếng, "Đường Ninh, mới sáng ra gọi điện thoại cho tôi rồi, nứng sao?"

Đường Ninh sửng sốt một chút, "Xin lỗi."

Bên kia, người trên giường lăn lộn trên giường, bật cười khanh khách," Oa khách sáo thế, em có chuyện cần nhờ tôi sao?"

Đường Ninh nhìn quanh bốn phía, nhỏ giọng nói, "Tôi hình như đã gặp ma. Anh có thể đến xem giúp tôi không?"

Lục Ứng Tinh không để ý nói, "Gặp ma gì? Ma háo sắc à?"

"Tôi không nói đùa đâu." Đường Ninh nghiêm túc nói, "Anh có thể đến đây không?"

"Này, anh rất bận, nếu không đến được thì phải làm sao?" Lục Ứng Tinh hỏi.

Đường Ninh không chút do dự nói: "Vậy tôi sẽ tìm Mạc Vân Sơ."

Người ở đầu điện thoại bên kia mắng một tiếng, hung hăng nói: "Đọc địa chỉ!"

Trong lúc đợi Lục Ứng Tinh đến, Đường Ninh ngồi một mình trước cửa sổ sát đất(1), tìm kiếm thông tin về Mạc Vân Sơ. Sau khi vào phó bản, điện thoại của cậu đã được cải tạo để có thể truy cập Internet của thế giới này. Đường Ninh có thể thấy rất nhiều thông tin về Mạc Vân Sơ.

Điều khiến cậu ngạc nhiên nhất chính là sự tôn vinh Mạc Vân Sơ của làng giải trí ở thế giới này. Mạc Vân Sơ là một con hắc mã bỗng nhiên xuất hiện trong làng giải trí, hắn có ngoại hình đẹp kiểu thần tượng và khả năng diễn xuất của một ảnh đế .

Tuy đã ra mắt mấy năm, Mạc Vân Sơ chưa bao giờ có bất kỳ scandal, tất cả những người từng làm việc với Mạc Vân Sơ đều hết lời khen ngợi hắn.

Kỹ năng diễn xuất của Đường Ninh rất kém, vì thế cậu có một sự ngưỡng mộ đặc biệt dành cho những diễn viên có thực lực cao như Mạc Vân Sơ, chưa kể tài năng diễn xuất của Mạc Vân Sơ thuộc hàng đầu trong làng giải trí.

Nhất thời Đường Ninh thậm chí có chút hối hận vì đã từ chối đến phim trường với Mạc Vân Sơ, cậu muốn quan sát cận cảnh cách diễn xuất của hắn.

"Cốc cốc cốc...." Tiếng gõ cửa từ bên ngoài cửa sổ sát đất kéo sự chú ý của Đường Ninh trở lại, Đường Ninh ngẩng đầu liền nhìn thấy một chàng trai cao lớn đẹp trai khác đang mỉm cười với mình. Thấy cậu nhìn lại gã cười tươi hơn lộ hai 2 chiếc răng nanh.

Lục Ứng Tinh đang mang một chiếc ba lô cồng kềnh, mặc đồ thể thao, như thể gã đang chuẩn bị đi leo núi vậy. Khi Đường Ninh mở cửa cho Lục Ứng Tinh, Lục Ứng Tinh nhanh chóng đưa tay ra bóp mặt Đường Ninh.

"Đừng nhìn tôi như vậy, tôi cương bây giờ." Lục Ứng Tinh không chút xấu hổ nói, "Nào, kể chuyện em đụng phải ma đi, sau khi giải quyết xong thì ăn cơm với tôi nhé?"

Đường Ninh cảm thấy Lục Ứng Tinh không đáng tin chút nào, nhưng hệ thống nói rằng cậu có thể tìm Lục Ứng Tinh. Đường Ninh do dự một lúc, rồi kể cho Lục Ứng Tinh nghe tất cả những chuyện kỳ ​​quái mà cậu gặp phải trên xe buýt và trong biệt thự.

Trong lúc nghe, Lục Ứng Tinh sờ thấy một thanh sôcôla từ trong ba lô, anh bóc ra đưa một miếng cho Đường Ninh, "Nhãn hiệu này ngon lắm, em ăn thử đi?"

Đường Ninh cảm thấy Lục Ứng Tinh không nghiêm túc nghe mình nói chút nào. Có chút khó chịu, cậu gạt tay Lục Ứng Tinh ra.

Tay của Lục Ứng Tinh bị đẩy ra, nhưng gã lại nhanh chóng ghé đầu vào vai cậu cậu, giống như một chú chó to lớn thích bám người, "Em nói rằng con ma bò qua người em? Em da mịn thịt mềm như thế, nếu thực sự bị nó chạm vào. Có phải sẽ để lại dấu vết gì không? "

Tối hôm qua khi đi tắm, Đường Ninh đúng là có nhìn thấy dấu vết do đứa trẻ ma để lại trên người mình, chỗ đỏ chỗ tím loang lổ, một số vết chuyển sang màu xanh lam.

Cậu gật đầu với Lục Ứng Tinh.

Lục Ứng Tinh nhướng mày, "Thật sao? Tôi không tin, trừ khi ..."

"Em để tôi xem thử."

Đường Ninh nhìn chằm chằm vào Lục Ứng Tinh một cách thận trọng.

"Oa, ánh mắt của em là thế nào? Yêu cầu của tôi rất hợp lý. Có khi em đang nói quá lên ấy chứ, bảo bối à. " Lục Ứng Tinh vô tội nói.

Đường Ninh nghĩ cũng đúng, nếu như đặt cậu ở trong tình huống này và nghe người nào đó nói như vậy, phản ứng đầu tiên của cậu cũng chính là không tin.

Nghĩ đến đây, Đường Ninh nghiến răng cởi ba cúc áo sơ mi đầu tiên ra, làn da cậu trắng như tuyết, dấu vết để lại trên da vô cùng chói mắt. Lúc này, tầm mắt của Lục Ứng Tinh dán chặt lên da cậu nhìn chằm chằm những dấu vết vẫn chưa nhạt đi đó.

Hai mắt Lục Ứng Tinh tối sầm lại.

Thoạt nhìn giống như dấu vết hoan ái do người khác để lại, đặc biệt là trong tình huống quần áo nửa kín nửa hở, càng làm cho người ta suy nghĩ lung tung, Lục Ứng Tinh đột nhiên vươn tay chạm vào vết đỏ mềm mại kia. Nhỏ hơn. Gã có thể nhận ra những dấu tay này là của trẻ nhỏ chứ không phải tay của người trưởng thành.

Đường Ninh còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Lục Ứng Tinh buông tay ra, nhắm mắt lại, há miệng nhai một miếng sô cô la, gõ ngón tay gõ lên bàn cà phê, "Em có nhớ biển số xe buýt không?"

Đường Ninh mờ mịt lắc đầu.

Lục Ứng Tinh nhấc máy gọi cho ai đó, "A lô, tôi có chuyện... kiểm tra CCTV(2) cho tôi..."

Cúp điện thoại, Lục Ứng Tinh nhìn Đường Ninh, "Em có phiền không nếu tôi lắp một cái camera ở nhà em? Tôi muốn xem liệu tôi có thể chụp được cái thứ chết tiệt mà em đã nói hay không. "

"Mạc Vân Sơ cũng ở đây ..." Đường Ninh trong tiềm thức nghĩ đến sự riêng tư Mạc Vân Sơ.

"Em đang lo lắng cho Mạc Vân Sơ làm gì?" Lục Ứng Tinh nhấc chân vắt chéo lên, "Tôi sẽ lắp camera để xem em."

Đường Ninh suy nghĩ một lúc, "Vậy thì anh phải hứa không được tiết lộ thông tin gì về Mạc Vân Sơ. "

Lục Ứng Tinh khẽ yeah một tiếng.

Đường Ninh: "?"

Lục Ứng Tinh nghiêm túc nói, "Em phải cùng tôi ăn hai bữa mới được."

Đường Ninh: "... Được rồi."

Lục Ứng Tinh tiếp tục bới đồ đạc trong ba lô ra. Gã lấy ra hai tờ một trăm tệ đưa cho Đường Ninh. Dưới ánh mắt hoang mang của Đường Ninh, Lục Ứng Tinh cợt nhả, "Không phải em nói rằng con ma đó ghé đầu lên gối của em vào ban đêm sao? Hãy để tiền dưới gối khi em ngủ. Chúng ta sẽ dùng kim thuật(3) để đánh bại ma thuật . "

【Hệ thống, cái này có tác dụng sao?】

Hệ thống mặc kệ Đường Ninh.

Đường Ninh nhận lấy hai trăm nhân dân tệ, cậu thấy Lục Ứng Tinh lại tiếp tục đào bới đồ đạc trong ba lô, rồi lấy ra một xấp giấy bùa, "Tôi lấy xấp giấy rách nát này từ một đại sư trừ tà. Tôi cũng không biết nó có hiệu quả không, nhưng chắc nó cũng tốt hơn đám nến thơm nhà em. "

Đường Ninh cầm lấy đống lá bùa.

Lục Ứng Tinh đưa cho cậu một miếng sô cô la khác, "Nó rất ngọt. Lần sau nếu sợ hãi, thì hãy ăn nó."

Lần này, Đường Ninh cầm lấy miếng sô cô la, cúi đầu nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn anh."

"Em đã thay đổi. "Lục Ứng Tinh đột nhiên nghiêm nghị nói.

Đường Ninh cầm trong tay viên sô cô la mà không biết mình đã OOC (4) ở chỗ nào, có chút luống cuống nhìn Lục Ứng Tinh.

"Em trước kia thường hay nói "cảm ơn chồng yêu" cơ mà, sao bây giờ lại cắt bớt chữ "chồng yêu" rồi?"

Đường Ninh: "?"

______

(1) Cửa sổ sát đất: Cửa sổ nối liền từ trần nhà xuống sàn nhà. Như ảnh nè.

(2) CCTV (Closed Circuit Television): Camera giám sát đường phố, thuộc quyền quản lí của công an.

(3) Kim thuật: Kim = Tiền, ở đây Lục Ứng Tinh muốn nói cùng sức mạnh của đồng tiền đánh đuổi ma quỷ. Có tiền mua tiên còn được chứ nói gì đến ma =)))

(4) OOC (Out-of-Character): phá vỡ thiết lập về tính cách của nhân vật.
________
Đôi lời của editor: tự dưng tui thấy lo lắng cho Tiểu Ninh qớ, chồng em có phải dạng vừa đâu mà em đi kiếm thằng bồ cũ zị :v

Danh sách chương: