Chương 14: Đứa trẻ ma (14) - "... Ông xã à..."

Chương 14: Đứa trẻ ma (14) - "... Ông xã à..."

Edit: Meii

Đường Ninh ngốc ngốc mà nhìn Mạc Vân Sơ. Cậu hoàn toàn hiểu hàm ý sâu xa trong đôi mắt dưới hàng lông mi dài kia. Mạc Vân Sơ nhìn chăm chú vào Đường Ninh, ngón tay hắn chơi đùa với những ngón tay trắng nõn mỏng manh của cậu, từ khe hở ngón tay cuốn lấy, lại trượt xuống lòng bàn tay, luồn vào ống tay áo, có thể làm hắn no hiển nhiên không chỉ là món bánh ngọt.

Tuy hắn chỉ đùa nghịch bàn tay cậu nhưng vẫn khiến nửa cánh tay của Đường Ninh tê dại.

"Hôm nay không làm được không, tôi thấy hơi mệt ..." Giọng Đường Ninh đầy bất lực và có chút khẩn cầu.

Thế nhưng, lần này, Mạc Vân Sơ không dễ nói chuyện như vậy.

"Bây giờ là 4 giờ 23 phút chiều." Mạc Vân Sơ nhìn đồng hồ, "Cho dù em có ngủ tám tiếng, chúng ta cũng có thể bắt đầu lúc 12:30. Chúng ta còn nhiều thời gian."

Vẻ mặt Đường Ninh sững sờ, không hiểu vì sao cái cớ lần nào cũng dùng được của mình nay lại mất đi tác dụng, ánh mắt cậu trông đáng thương đến mức khiến người ta muốn bắt nạt.

"Bây giờ Tiểu Ninh muốn đi ngủ sao?" Mạc Vân Sơ ôn hòa hỏi Đường Ninh. "Nhưng anh thấy Tiểu Ninh trông rất có tinh thần đó chứ."

Hắn nhúng ngón tay vào chiếc bánh bên cạnh và chấm một chút kem bôi lên chóp mũi và má của Đường Ninh, khiến cậu trông giống như một con mèo nhỏ vô tình bị nhúng vào kem.

Mạc Vân Sơ nắm chặt chiếc cằm thanh tú của Đường Ninh, dịu dàng muốn hôn lên kem trên mặt cậu.

Đường Ninh hoảng sợ quay đầu đi, muốn tránh đi nụ hôn của Mạc Vân Sơ, nhưng hắn đã giữ lấy mặt cậu, từng chút từng chút một liếm đi vết kem trên mặt cậu. Động tác của hắn vô cùng nghiêm túc, như thể hắn đang chậm rãi nhấm nháp món ăn trân quý nhất của mình.

Chút kem còn lại dính trên cổ Đường Ninh, cổ cậu thực sự rất nhạy cảm, cậu vô thức dùng hai tay che cổ lại, nước mắt lưng tròng lắc đầu.

"Làm sao vậy? Sao lại muốn trốn? Không lẽ Tiểu Ninh đặc biệt không muốn tôi ăn no sao?" Mạc Vân Sơ cúi xuống nhìn Đường Ninh, đôi tay mạnh mẽ của hắn chống hai bên người cậu như muốn giam cậu lại trong không gian nhỏ hẹp của hắn, khí thế hung hãn khiến mọi tế bào trong cơ thể Đường Ninh đều kêu lên vì lo lắng.

Đường Ninh vô cùng hoảng sợ, đôi mắt trong veo giống như một con nai con sợ hãi, trong mắt đều là gương mặt áp bách của Mạc Vân Sơ.

"Vậy thì Tiểu Ninh hư quá."

"Bé hư thì sẽ được phạt." Khuôn mặt đẹp trai không bộc lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt phượng đen lại càng thêm đậm màu.

Trong một khoảnh khắc, vẻ mặt lạnh lùng và xa cánh của Mạc Vân Sơ lộ ra một chút dục niệm khó tả, như một kẻ săn mồi đang chơi đùa với con mồi của mình giữa những tràng pháo tay, rồi sau đó xé bỏ lớp ngụy trang của chính mình, lộ ra đầu lưỡi đỏ tươi không chờ nổi muốn ăn sống con mồi nhỏ bé kia.

Sau đó, đôi mắt đằng sau hàng mi dày kia bỗng giương lên, đầy sự gian trá mà hỏi, "Tiểu Ninh là bé ngoan hay bé hư?"

"Tôi ... tôi ..." Đường Ninh không biết nên trả lời như thế nào, nếu cậu trả lời rằng cậu là bé ngoan thì sẽ bị ăn sạch, mà nếu là bé hư sẽ được phạt.

Theo bản năng tìm đường sống né đường chết của một con vật nhỏ, Đường Ninh không cần được dạy mà nhanh chóng trả lời, "Tôi yêu anh."

Nhìn khuôn mặt đẹp trai đang ở gần ngay trước mặt, cậu rụt rè nói thêm, "... ông xã à."

Cái danh hiệu xấu hổ này dường như có sức mạnh rất lớn, bởi ngay khi cậu nói ra, nó đã làm dịu đi phần lớn sự không không vui của Mạc Vân Sơ. Đúng vậy, Đường Ninh có thể cảm nhận được rằng bên dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của Mạc Vân Sơ là có sự không hài lòng đang dâng trào.

Cậu chưa bao giờ thấy Mạc Vân Sơ tức giận.

Mà cậu cũng không muốn nhìn thấy cảnh này.

Đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn chằm chằm Đường Ninh, Mạc Vân Sơ nhếch lên khóe môi, "Tiểu Ninh thật ngoan."

Đường Ninh do dự một chút, sau đó duỗi tay ra ôm lấy cổ Mạc Vân Sơ rồi vùi mặt vào lòng hắn như đang làm nũng, giọng nói mềm mại nói, "Gần đây tôi như thế này là cũng có lý do."

"Tối hôm trước không phải là chúng ta đã đi xe buýt về nhà sao?" Đường Ninh nhớ rằng hệ thống nói cậu không thể tiết lộ sự tồn tại của ma quỷ cho Mạc Vân Sơ, điều này sẽ ảnh hưởng đến sự cân bằng của trò chơi, vậy nếu cậu nói về nó dưới vỏ bọc của một giấc mơ thì vẫn không phạm quy nhỉ?

"Thế nhưng tôi phát hiện ngày hôm đó chỉ có một chiếc xe tang đi ngang qua chỗ chúng ta thôi." Đường Ninh nhỏ giọng, "Tôi cứ mơ đi mơ lại. Mơ thấy chúng ta ngồi trong xe tang đó, tôi cũng mơ thấy mình sắp chết. "

"Tôi rất sợ hãi, vậy nên tôi không có tâm trí nào mà làm loại chuyện đó lúc này." Đường Ninh thực sự sợ hãi, cậu cũng thực sự không muốn làm loại chuyện này, giọng nói cậu thành khẩn pha chút tiếng nức nở.

"Giấc mơ và hiện thực trái ngược nhau." Mạc Vân Sơ ôm Đường Ninh an ủi, "Không sao đâu, anh biết chúng ta đã ngồi trên xe buýt, vị trí chúng ta xuống xe không nằm trong vùng mà camera giám sát quay được, nên camera mới không quay được chiếc xe buýt đó."

"Tại sao hôm đó anh lại đi chiếc xe buýt đó vậy?" Đường Ninh rúc trong lòng Mạc Vân Sơ hỏi nhỏ.

"Tiểu Ninh quên rồi à? Em nói muốn đi chuyến xe cuối cùng vào đêm muộn, nên chúng ta mới lên chuyến xe đó."

Đường Ninh im lặng.

Cậu cảm thấy với cái tính cách thích tự tìm đường chết kìa thì mình bị ma quấn vào người cũng hợp lý lắm.

"Chỉ cần anh tìm được bằng chứng cho thấy chúng ta đã đi xe buýt vào tối hôm đó, Tiểu Ninh sẽ không sợ nữa đúng không?" Mạc Vân Sơ hỏi.

Đường Ninh do dự một hồi, sau đó khẽ gật đầu.

"Được, vậy anh sẽ tìm người điều tra ngay bây giờ." Mạc Vân Sơ buông Đường Ninh ra, bắt đầu tìm người điều tra. Đầu tiên, hắn xem lại camera giám sát, quả nhiên không có dấu hiệu của chiếc xe buýt trong video giám sát cả.

Sau đó, Mạc Vân Sơ báo lại biển số của chiếc xe buýt.

Đường Ninh hơi mở to mắt, "Sao anh biết biển số xe?"

"Lúc lên xe anh đã nhìn thoáng qua," Mạc Vân Sơ trả lời.

Đường Ninh cảm nhận được sự khác biệt giữa người với người, cho dù cậu có nhìn bằng hai mắt, nhìn chằm chằm cả buổi tối, thì sau hai ba ngày, cậu đã hoàn toàn quên sạch.

Muốn tìm ra tung tích chính xác của chiếc xe buýt thì phải đợi một khoảng thời gian nhất định. Trong thời gian chờ đợi, Mạc Vân Sơ không ép Đường Ninh nữa, mà hắn chọn cùng Đường Ninh xem một bộ phim tình cảm chữa lành.

Trong bộ phim này, Mạc Vân Sơ là diễn viên chính. Nam chính là một nhân vật hiền lành, ân cần, tốt bụng và đáng tin cậy.

Trong phim, Mạc Vân Sơ mặc một chiếc áo blouse trắng, là một bác sĩ bị bệnh thích sạch sẽ. Khi màn ảnh chiếu đến cảnh Mạc Vân Sơ thong thả mà cẩn thận rửa sạch đôi tay mình dưới vòi nước, ngón chân của Đường Ninh không tự chủ được mà khẽ cuộn lại...

Cơ thể cậu tự động nhớ lại việc "tắm hộ" trong phòng tắm đêm đó.

Đừng Ninh không khỏi quay đầu lại nhìn Mạc Vân Sơ, hắn vẫn đang rất chăm chú nhìn lên màn hình. Khác với nhân vật sĩ quan lúc trước, nhân vật bác sĩ cẩn thận này càng giống với tính cách thực sự của Mạc Vân Sơ hơn, khiến Đường Ninh có chút không phân biệt được Mạc Vân Sơ trong phim và Mạc Vân Sơ ngoài đời thực có gì khác nhau.

Mặc dù Mạc Vân Sơ trong phim mặc áo blouse trắng nhưng khí chất mà cả hai truyền tải đều giống nhau.

Cùng một sự trầm ổn, dịu dàng và đáng tin cậy.

Giống nhau như thể tính cách ấy đều được "diễn" ra từ một kỹ xảo vậy.

Nghĩ đến đây, Đường Ninh sửng sốt một chút, phát hiện suy nghĩ của mình có chút kỳ quái, phải nói bác sĩ trong phim là do Mạc Vân Sơ dùng tính cách thật của hắn "diễn" ra mới đúng chứ.

"Em đang nghĩ gì vậy?" Lần này, Mạc Vân Sơ không dùng giọng lồng tiếng như lần hắn vào vai sĩ quan mà dùng chính giọng thật của mình, giọng hắn trầm ổn như trong phim.

Mỗi từ đều được hắn nói ra bằng chất giọng dễ nghe với cách phát âm chuẩn xác, như được phủ thêm một sự quyến rũ nhẹ nhàng và chắc chắn, đến nỗi Đường Ninh nhất thời không thể phân biệt được đó là nhân vật trong phim đang nói hay là Mạc Vân Sơ trong hiện thực đang nói chuyện.

"Không, không có gì."

...

Sáng hôm sau, Đường Ninh bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Mạc Vân Sơ trả lời điện thoại, thấp giọng nói chuyện với người ở đầu dây bên kia mấy câu, sau đó cúp máy.

"Xin lỗi, anh đánh thức em sao?" Mạc Vân Sơ hôn lên đôi mắt mông lung còn đang ngái ngủ của Đường Ninh, hắn dịu dàng nói: "Có muốn ngủ thêm một lát không?"

Đường Ninh lắc đầu, "Các anh đang nói về chuyện xe buýt sao...... "

"Ừ, vừa rồi bạn anh đã tìm ra tung tích của chiếc xe buýt. "Mạc Vân Sơ bình tĩnh nói, "Chiếc xe buýt rơi xuống hồ bên cạnh một bãi tha ma, tài xế đã chết. Hộp đen trong xe cũng biến mất, không ai biết tại sao tài xế lại điều khiển xe đến đó. "

Đường Ninh cảm thấy câu chuyện này nghe rất quen tai, cậu cố gắng dùng đầu óc chưa tỉnh táo lắm của mình tự hỏi. Sau đó cậu phát hiện câu chuyện này rất giống với nhiệm vụ mà tổ chương trình Huyền Thoại đô thị giao cho cậu.

"Nhưng điều chắc chắn là chúng ta đã bắt chuyến xe buýt này trở về vào đêm hôm đó."

Đường Ninh vẫn có chút bối rối.

Vào thời điểm đó, khi Lục Ứng Tinh kiểm tra giám sát, gã cũng phát hiện xe tang đi qua tuyến đường gần khu biệt thự, nhưng camera giám sát không quay được cảnh họ xuống từ xe tang.

Nếu như Mạc Vân Sơ không nhớ sai biển số xe, chẳng phải lúc đó bọn họ thật sự không xuống từ xe tang sao?

Thế nhưng, tại sao Lão Lưu lại phản ứng mạnh mẽ như vậy khi cậu hỏi Lão Lưu rằng ông ta có chở hành khách nào vào đêm đó không?

Tại sao camera giám sát không quay được lộ trình của xe buýt đó?

Ngón tay Mạc Vân Sơ luồn vào tóc Đường Ninh, giúp Đường Ninh chỉnh lại mấy lọn tóc hơi nhếch lên, hắn dịu dàng nói: "Tuy rằng mấy có chiếc xe tang nhìn giống xe buýt, nhưng bên trong là tủ đông, loại xe này không thích hợp để chở khách. Vậy nên Tiểu Ninh à, giấc mơ của em là không khoa học, chúng ta phải tin vào chủ nghĩa duy vật. "

Đường Ninh:" ... "

Việc tôi vào phó bản này là điều phi khoa học lớn nhất.

Mạc Vân Sơ phủi vài sợi tóc giữa trán Đường Ninh rồi đặt lên đó một nụ hôn. Sau vài ngày tiếp xúc, Đường Ninh đã quen dần với những nụ hôn này của Mạc Vân Sơ, cậu nhắm mắt lại ngửi mùi hương gỗ ấm áp từ cơ thể của Mạc Vân Sơ.

Dường như trước đây cậu đã ngửi thấy mùi hương gỗ nhàn nhạt này ở đâu đó, nhưng Đường Ninh nhất thời không nhớ ra được.

Sau khi Mạc Vân Sơ đi làm vào buổi sáng, Đường Ninh nhận được tin nhắn từ anh cả nhà họ Lục, rằng Lục Ứng Tinh sẽ được chôn cất vào trưa nay.

Đường Ninh đứng dậy đi đến phòng thay đồ tìm bộ quần áo thích hợp, chọn một bộ tây trang màu đen rồi mặc vào. Mặc dù người trong gương mặc bộ tây trang đen thành thục nhưng cậu vẫn toát ra khí chất ngây thơ, thuần khiết như một vườn hoa hồng được chăm sóc tỉ mỉ hay một chú chim được nuôi trong lồng vàng, màu đen kia càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cậu.

Lo lắng về việc gặp phải đứa trẻ ma, Đường Ninh nhét đầy kẹo vào túi áo vest của mình.

Đường Ninh đến nhà họ Lục cũng là lúc quan tài được khiêng lên để đưa đến nơi hạ táng. Do Lục Ứng Tinh còn chưa có gia đình nên cần có tám người khiêng quan tài, tám người này đều là những người nâng quan tài được nhà họ Lục đặc biệt mời, nhìn bọn họ vô cùng khỏe mạnh.

Tám người cùng nhau nâng quan tài đi phía đoàn đưa tang, còn Đường Ninh đi ở giữa đoàn. Cậu vẫn nhớ lời dặn của ông chủ Hách, cứ đi bảy bước lại quay đầu lại. Đi được một lúc, bỗng tốc độ của những người khiêng quan tài chậm lại.

Những người này đi ở đầu đoàn bỗng đi chậm lại khiến cả đoàn người đều bị ảnh hưởng. Lục Quân Trì đã nhét phong bao đỏ cho từng người thợ khiêng quan tài. Tuy nhiên, sau khi phong bao đỏ được gửi đi, không những những người thợ khiêng quan tài không nhanh hơn, mà bọn họ còn đi chậm hơn.

Sự chậm chạp này không phải là bọn họ cố ý .

Buổi sáng gió lạnh, thời tiết u ám, nhưng tám người nâng quan tài lại như đang bước đi dưới cái nắng chói chang như thiêu đốt. Đường Ninh nhìn thấy cổ tám người nâng quan tài cường tráng kia đang tuôn mồ hôi như suối, cánh tay rắn chắc của họ lộ ra đường gân màu xanh lam.

Như thể chiếc quan tài họ đang khiêng nặng một cách lạ thường.

Một khi quan tài đã được nâng lên thì không được phép đặt xuống cho đến khi đã được nâng đến nơi quy định, nếu người nâng quan tài thực sự mệt thì có thể đặt tạm quan tài trên băng ghế.

Thấy vậy, mấy người khiêng băng ghế vội vàng chạy tới phía trước đoàn đưa tang. Nhưng băng ghế chưa kịp đặt xuống thì một sợi dây thừng thô to buộc quan tài bị đứt (1), quan tài đầy vân gỗ vàng cứ thế rơi xuống đất.

(1) Giải thích một chút về đoạn này, trong đoạn này, người nâng quan tài không dùng tay không trực tiếp bê quan tài lên, mà họ dùng bốn thanh gỗ ngang dài, buộc dây thừng vào thanh gỗ rồi quấn bên dưới quan tài và khiêng đi. Vì để 8 người tám góc nên khi khiêng đi quan tài cần bằng, một sợi dây thừng đứt sẽ khiến quan tài mất trọng tâm và rơi lệch về một bên. Nếu bạn nào đã từng đi đưa tang đám nào không hỏa thiêu mà chỉ chôn thì sẽ thấy người hạ táng dùng dây thừng nâng quan tài rồi từ từ hạ xuống nơi chôn nhé, sau đó chỉ cẩn cắt dây thừng rồi rút lên là được, do những hố chôn cất thường chỉ được đào rộng hơn quan tài môt chút thôi, người khiêng quan không đỡ quan xuống dưới được.

Quan tài rơi xuống, người chết còn oán hận, không muốn siêu sinh.
__________
Đôi lời của editor: từ chương sau của phó bản này tui sẽ set pass nha mụi người 🥹 tui rất xin lũi vì sự bất tiện này nhưng mong mụi ngừi thông cảm và vẫn tiếp tục ủng hộ tui ạ. Chincamon nhìu nhìu

Danh sách chương: