Chương 13: Đứa trẻ ma (13) - "Ngạc nhiên chưa!"

Chương 13: Đứa trẻ ma (13) - "Ngạc nhiên chưa!"

Edit: Meii

Đường Ninh ngay lập tức quay người lại điên cuồng vặn nắm cửa, nhưng dù cậu có cố thể nào thì cửa vẫn không mở ra được.

Cậu bị nhốt trong tầng hầm, sự im lặng và lạnh lẽo bao trùm lên cơ thể Đường Ninh.

Bỗng, trong căn phòng có mỗi mình cậu này có một tiếng cười khúc khích vang lên từ đâu đó. Nếu như lúc mới vào cửa, Đường Ninh còn có thể kiềm chế bản thân khi nhìn thấy giường em bé, thì bây giờ, khi nghe thấy tiếng cười của trẻ con vang lên, nỗi sợ hãi như sóng thần cuộn trào trong lòng cậu.

Cậu run rẩy móc một thanh chocolate từ trong túi ra. Cậu dùng một tay che mắt mình, tay còn lại cầm chocolate đưa ra phía trước.

Tiếng cười của trẻ con vẫn không ngừng vang lên, qua kẽ tay, Đường Ninh mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang vặn vẹo trên giường nhỏ. Đứa nhỏ nhảy khỏi giường, bò về phía Đường Ninh nhanh như một con chó con.

Cả người Đường Ninh nổi hết gai ốc lên, da đầu tê dại. Cậu vội vàng ném chocolate  ra phía trước, sau đó xoay người, liều mạng vặn nắm cửa!

"CẠCH."

Cửa mở.

Cảm giác mừng như điên khi sống sót sau tai nạn bao phủ lấy Đường Ninh. Cậu kinh ngạc nhìn cánh cửa đang mở ra, liền thấy một bóng người cao lớn.

Đó là dáng người của Mạc Vân Sơ.

Đường Ninh đứng đối diện Mạc Vân Sơ, nhưng khi cậu liếc mắt nhìn hắn, cậu sợ tới mức rợn cả tóc gáy, tim như muốn ngừng đập.

Bởi vì cậu thấy Mạc Vân Sơ không có khuôn mặt.

Trên chiếc cổ thon dài kia là một cái đầu không có ngũ quan (1).

(1)Ngũ quan: Theo nhân tướng học, ngũ quan bao gồm: tai ( thái thính quan), mắt ( giám sát quan), mũi ( thẩm biện quan), miệng (xuất nạp quan) và lông mày (bảo thọ quan).

Mà vào lúc này, tất cả đèn trong phòng đều tắt ngấm, cả căn phòng chìm vào bóng tối. Đầu óc Đường Ninh ong ong lên, cả người run đến mức hai chân nhũn ra, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Tiếng bánh xe lăn vang lên trong tầng hầm trống trải, những ánh lửa đỏ cam đung đưa trong bóng tối, dưới ánh nến, Mạc Vân Sơ cởi bỏ lớp da người bên ngoài không có ngũ quan kia ra, lộ ra khuôn mặt tuấn tú vô cùng.

Đôi mắt phượng dài và hẹp nhìn Đường Ninh chăm chú, hàng mi dày và mảnh nhuốm màu ánh lửa nhảy nhót. Đuôi mắt hắn hơi cong lên, có chút tà ác cùng chút quyến rũ và một loại hấp dẫn kỳ lạ.

Đây là một gương mặt đã mê hoặc không biết bao nhiêu chàng trai cô gái, được đánh giá là gương mặt đẹp nhất trên đời này. Thế nhưng bây giờ, trong đầu Đường Ninh chỉ còn lại một từ —

Đáng sợ.

Có thứ gì đó đang cọ vào chân cậu, Đường Ninh ngơ ngác cúi đầu. Cậu nhìn thấy một con Annabelle (2) phiên bản dữ tợn đang bò dưới chân mình. Hai má của con búp bê phương tây này nhô cao như cái má phúng phính của trẻ con, đôi môi đỏ tươi mỉm cười, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào cậu.

(2) Annabelle: xuất hiện trong phim The Conjuring (2013). Đây là một con búp bê ma nổi tiếng chắc ai cũng biết nhỉ. Tui để hình minh họa và câu chuyện ở dưới đây nhe. Thú thực thì tui cũng không rõ là con búp bê mà tác giả nhắc đến là con bằng vải (ngoài đời thật, bên trái) hay con bằng sứ (trên phim, bên phải) nữa.

Câu chuyện ngoài đời thật: Năm 1970, nữ sinh viên Donna nhận được một món quà sinh nhật từ mẹ mình. Đó là con búp bê Raggedy Ann đã lỗi thời. Ban đầu, cô và bạn cùng phòng Angie vẫn không hề để tâm gì đến nó cho đến một vài ngày sau, những hiện tượng kỳ quái liên tục xảy ra.

Con búp bê có thể tự di chuyển qua các căn phòng dù không ai đụng vào nó. Đồng thời, Donna phát hiện những mẩu giấy da ghi những dòng chữ nguệch ngoạc của trẻ con xuất hiện khắp trong ngôi nhà. Thậm chí, cả hai cô gái còn chứng kiến con búp bê ngồi đung đưa trên ghế hay biết đứng dậy trên đôi chân làm bằng vải.

Nhận ra sự ma quái đến từ con búp bê, hai cô gái đã quyết định mời một bà đồng đến làm lễ gọi hồn. Cả hai được kết nối với linh hồn của Annabelle Higgins. Annabelle là một bé gái 7 tuổi đã mất trong quá trình xây dựng căn nhà này. Annabelle muốn được yêu thương và mong được ở bên Donna.

Cảm thương trước số phận của Annabelle, Donna đã đồng ý và cho phép linh hồn cô bé nhập vào con búp bê. Tuy nhiên, kể từ đây mọi chuyện trở nên kinh hoàng hơn. Một người bạn nam tên Lou sau khi đến chơi nhà đã bị búp bê tấn công và cào rách bụng lẫn ngực.

Nhận ra linh hồn trú ngụ trong con búp bê không phải là của bé gái, Donna đã liên lạc với Cha Cooke và được giới thiệu gặp vợ chồng nhà "trừ tà" Ed và Lorraine Warren. Hai bậc thầy nhanh chóng đi đến kết luận con búp bê không bị ám mà chỉ là vật dẫn truyền để thực thể tà ác thao túng. Thực thể này không ám đồ vật mà hướng đến ám con người và Donna chính là mục tiêu của nó.

Đôi môi mỏng mỉm cười hé mở ra, Mạc Vân Sơ kêu lên với Đường Ninh đang sợ đến choáng váng, "Ngạc nhiên chưa~!"

Một mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mặt Đường Ninh, Mạc Vân Sơ đẩy xe bánh sinh nhật đến trước mặt cậu, mỉm cười. "Chúc mừng sinh nhật Tiểu Ninh của chúng ta!!!"

Đường Ninh ngơ ngác nhìn Mạc Vân Sơ, đầu óc cậu trở nên trống rỗng sau khi chịu đựng nỗi sợ hãi vượt quá tầm kiểm soát như vậy. Cậu thật sự không biết nên phản ứng thế nào với những gì đang xảy ra trước mắt.

Mạc Vân Sơ cúi người xuống nhặt con búp bê đang không cười cười với Đường Ninh lên. Hắn đưa con búp bê ra trước mặt cậu, dịu dàng nói: "Lần trước trên xe buýt anh thấy con búp bê của em bị hỏng rồi, nên anh đã đặc biệt thuê người làm một con khác cho em đấy." (Meii: Người iu với nhau lại tặng Annabelle cho nhau ...)

Một con búp bê với vẻ ngoài gớm ghiếc xuất hiện trước mắt Đường Ninh, con ngươi của cậu không ngừng co rút. Cậu há miệng thở dốc, sau đó tự nghe thấy tiếng kêu run rẩy yếu ớt từ cổ họng mình," Vứt... đi ... "

Mạc Vân Sơ sửng sốt một chút, nhìn thấy Đường Ninh nước mắt lưng tròng, cả khuôn cậu mặt ướt đẫm vì khóc, "Ném đi! Anh mau ném nó đi !!!"

Mạc Vân Sơ lập tức ném con búp bê ra ngoài cửa, sau đó đóng cửa lại. Hắn giơ hai tay lên để cho cậu thấy rằng hắn không còn cầm theo thứ gì. Hắn nhẹ nhàng đến gần Đường Ninh, dịu dàng an ủi cậu như một con vật đang sợ hãi, "Vứt rồi, vứt hết tất cả rồi, em đừng khóc nữa"

Đường Ninh tiếp tục khóc không ngừng, nước mắt như những giọt pha lê không ngừng rơi xuống. Cậu không để ý Mạc Vân Sơ đang từng bước tiến lại gần mình. Khi cậu phản ứng lại, Mạc Vân Sơ đã cúi xuống hôn lên giọt nước mắt của cậu. Đường Ninh nhìn gương mặt Mạc Vân Sơ mà không khỏi run lên. Đôi mắt đen của cậu lộ ra nỗi sợ hãi không thể che giấu được, cậu nức nở nói, "Không... không cần, anh đi —"

Lòng bàn tay to rộng giữ lấy gáy Đường Ninh, môi hắn chặn lại đôi môi đang run rẩy của cậu, ngăn không cho cậu nói nữa.

Dưới ánh đèn, đôi mắt ngập nước của cậu như những viên ngọc mỏng manh, Đường Ninh quên thở vì quá sợ hãi. Nụ hôn càng lúc càng sâu, không khí trong phổi cậu dường như bị cướp đoạt mạnh mẽ hơn, tay Đường Ninh không còn chút sức lực mà cố đẩy Mạc Vân Sơ ra. Thậm chí, cậu còn không thể tự mình đứng vững, chỉ có thể bám vào Mạc Vân Sơ, ánh mắt cậu tan rã, muốn kêu cứu nhưng không thể phát ra bất cứ tiếng động nào —

Từ bỏ.

Nước mắt lăn dài trên làn da đỏ bừng yếu ớt của cậu, cần cổ bị ép ngẩng cao tạo lên một đường cong duyên dáng như sắp gãy đôi mà chết.

Thật kỳ lạ, rõ ràng Mạc Vân Sơ là người đã cứu cậu và dành cho cậu rất nhiều sự ấm áp, vậy mà cậu lại sinh ra cảm giác ngớ ngẩn rằng mình sẽ chết chìm trong tình yêu này.

Sự chăm sóc quá mức và tỉ mỉ ấy,  như một vòng xoáy không ngừng xoay tròn, rồi lôi kéo tâm hồn nhát gan và do dự của cậu vào một thế giới kỳ dị.

Không biết sau bao lâu, Mạc Vân Sơ mới kết thúc nụ hôn sâu này, đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn Đường Ninh, hứa hẹn từng chữ, "Anh sẽ không rời đi."

Dường như hắn cố tình hiểu câu nói của Đường Ninh từ "Không, anh đi đi." thành "anh đừng đi".

Lúc này, dù Đường ninh có cố giải thích thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa, cậu cũng không còn sức lực để giải thích. Cú sốc vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều sức lực của cậu, cậu hé môi tham lam hít lấy không khí trong lành bên ngoài, đôi mắt mơ hồ lấy lại sự tỉnh táo từng chút một. Nhưng sau khi định thần lại, cậu vẫn ngẩn ngơ không biết nên làm gì tiếp.

Mạc Vân Sơ vòng tay qua eo cậu, đưa Đường Ninh đến chỗ bánh sinh nhật, ghé vào tai Đường Ninh dịu dàng nói nhỏ: "Nào, Tiểu Ninh, em mau ước một điều ước đi."

Đường Ninh bị giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng từ tính đột ngột vang lên làm cho hoảng sợ đến mức muốn thoát ra, nhưng cậu lại không lỡ rời ra người này.

"Nếu điều ước của tôi có thể thành hiện thực, tôi hy vọng có thể khỏi cơn ác mộng này và không bao giờ quay lại."

Mạc Vân Sơ ôm lấy Đường Ninh, áp lưng Đường Ninh vào lồng ngực rắn chắc của hắn, như nhốt Đường Ninh trong cái ôm  ấm áp này, "Được rồi, thổi tắt nến thôi."

Đường Ninh run rẩy thổi tắt tất cả nến.

Mạc Vân Sơ cầm con dao dài có răng cưa bên cạnh chiếc bánh lên, đưa chuôi dao vào tay Đường Ninh. Sau đó hắn dùng lòng bàn tay rộng của mình cầm lấy tay Đường Ninh, điều khiển Đường Ninh cắt mở chiếc bánh Red velvet (3) đỏ tươi như máu.

(3) Bánh Red Velvet: Red velvet xuất hiện lần đầu vào thời Victoria tại Anh. Những năm 1800, các nghệ nhân chuộng sử dụng bột cacao để làm các loại bánh sang trọng. Họ gọi những chiếc bánh này là bánh "velvet" (nghĩa là nhung) và phục vụ chúng trong những bữa tiệc xa hoa của giới quý tộc. Từ "nhung" để thực khách có thể nhận diện được kết cấu của bánh: mịn, mềm như nhung. Loại bánh này được mệnh danh là loại bánh lãng mạn nhất thế giới và thường được các cặp tình nhân tặng cho nhau. Màu đỏ tượng trưng cho tình yêu, sự lãng mạn và nồng nhiệt. Do có màu này, red velvet được nhiều cặp đôi tặng cho nhau như một cách thể hiện tình cảm.

"Nào, ăn thử một miếng đi." Mạc Vân Sơ xắn một miếng bánh đưa vào miệng Đường Ninh, cậu mở miệng, chiếc bánh mềm mại như nhung cuốn lấy vị giác của cậu. Ngọt nhưng không béo, mặn nhưng không đắng từng chút xoa dịu trái tim hoảng sở của cậu.

"Ăn ngon không?" Mạc Vân Sơ cưng chiều nhìn cậu.

Mặc dù Đường Ninh sợ đến mức mất sức, nhưng cậu vẫn phải thừa nhận rằng chiếc bánh này thực sự rất ngon. Là một diễn viên, cậu phải tuân theo một chế độ ăn kiêng rất nghiêm ngặt, thế nên cậu chưa dám ăn một chiếc bánh nào nhiều calo như vậy trong năm nay.

Mạc Vân Sơ đút cho Đường Ninh một miếng bánh ngọt to hơn.

Đường Ninh run run mà nuốt xuống, đôi mắt cậu long lanh, ánh lên sự sợ hãi và ham muốn, giống như một con thú nhỏ sa vào bẫy, vừa run rẩy vừa ăn mồi.

"Thích không?" Mạc Vân Sơ hỏi.

Đường Ninh gật gật đầu, nước mắt vẫn chảy ròng ròng trên khuôn mặt thanh tú, trên môi còn dính một chút kem trắng như tuyết, trông ngọt ngào đến đáng thương.

Mạc Vân Sơ dùng ngón tay dài của mình lau kem trên môi mềm mại Đường Ninh, sau đó, hắn đưa ngón tay dính kem đó vào miệng mình, "Ngọt thật."

"Lần sau, anh sẽ tiếp tục làm cho Tiểu Ninh một cái bánh, được không?"

Sau khi Đường Ninh ăn nhiều bánh như vậy, cuối cùng cũng có sức lực nói: "Được... nhưng lần sau đừng đưa tôi búp bê, tôi không thích."

"Xin lỗi, tại anh suy nghĩ không chu toàn." Mạc Vân Sơ lập tức xin lỗi.

Đường Ninh cắn thêm một miếng bánh nữa, sau khi được đồ ngọt an ủi, cậu không còn sợ hãi nữa. Đúng là trong tầng hầm có một bí mật, nhưng đó là món quà sinh nhật bất ngờ mà Mạc Vân Sơ chuẩn bị cho cậu. Lúc không biết thì còn sợ chứ sau khi vén màn bí mật kia ra, nỗi sợ cũng bị đánh tan—

Đúng vậy, cậu nên dũng cảm lên, không phải sợ tầng hầm, cũng chẳng cần sợ con búp bê kia, và đặc biệt là không cần sợ Mạc Vân Sơ.

Đường Ninh nhìn Mạc Vân Sơ vừa đẹp trai vừa dịu dàng trước mặt, nhẹ giọng mời anh: "Bánh ngon lắm, anh cũng ăn đi."

Yết hầu của Mạc Vân Sơ hơi chuyển động, ánh mắt dừng lại trên môi Đường Ninh.

Hai người ăn thêm một chút nữa, Mạc Vân Sơ mới bê bánh ngọt đi lên phòng khách.

Sinh nhật lần này đã được Mạc Vân Sơ sắp xếp cẩn thận, hắn xin đạo diễn nghỉ một ngày, làm bánh sinh nhật và thiết kế một "điều bất ngờ" dưới tầng hầm. Trước đây, "Đường Ninh" rất thích mấy điều thú vị có chút ma quái này, còn Đường Ninh hiện tại thích bánh Red Velvet đến mức ăn no căng bụng.

Dưới ánh đèn ấm áp, Đường Ninh thả mình vào ghế sô pha mềm mại, Mạc Vân Sơ vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng nhỏ căng phồng của cậu. Có thể là do ánh sáng quá dịu dàng, hoặc là do ánh mắt thâm tình khắc chế của Mạc Vân Sơ, Đường Ninh cảm thấy Mạc Vân Sơ thật sự là một người tốt cực kì. Có lẽ hành vi bất thường trong video giám sát là hiểu lầm nào đó, giống như tầng hầm cậy, cứ hỏi rõ ràng là được. Dù sao thì nếu không hỏi rõ ràng, hôm nay Đường Ninh cũng sẽ không thể ngủ nổi.

Nghĩ đến đây, Đường Ninh thu hết can đảm, nhẹ giọng hỏi: "Anh nói xem... trong tình hướng như nào thì một người buổi tối không ngủ được, lại đi nhìn chằm chằm vào mặt người bên cạnh?"

Nghe xong, Mạc Vân Sơ suy nghĩ một hồi mới nghiêm túc nói, "Có hai khả năng. Một là người bên cạnh quá đẹp mắt, nhìn một cái liền muốn nhìn thêm lần nữa, nhìn hoài cũng không đủ."

"Còn khả năng còn lại thì sao? "Đường Ninh thận trọng hỏi.

"Tâm lý của người kia không bình thường."

Làn gió nhẹ trong không khí như ngừng lại.

Nhìn Đường Ninh với con mắt sâu thẳm, Mạc Vân Sơ cười nói: "Tiểu Ninh phát hiện anh nhìn chằm chằm vào em khi nào vậy?"

Khuôn mặt đẹp trai vẫn giữ một nụ cười hoàn mỹ, nhưng trong mắt lại không có ý cười, giống như là một con quỷ đội lốt người.

Đầu óc Đường Ninh trở nên trống rỗng.

Cậu nhìn nụ cười của Mạc Vân Sơ dần dần mở rộng, nụ cười lan đến đôi mắt hắn. Ánh mắt hắn bất lực và bất ngờ, bất ngờ về sự nhát gan của cậu, "Em sợ hãi biểu hiện của anh sao?"

Đường Ninh ngơ ngác nhìn Mạc Vân Sơ.

"Đồ ngốc, gần đây anh có đảm nhận một vai diễn kẻ tâm thần." Mạc Vân Sơ nhéo mũi Đường Ninh, "Anh có chút đắm chìm vào nhân vật quá mức, nên cuộc sống bình thường của anh cũng bị ảnh hưởng một chút bởi vai diễn này. Anh cứ nghĩ rằng em sẽ không phát hiện ra."

"Nhưng mà, mỗi ngày em đều ngủ rất sâu, giống như một chú heo con. "Mạc Vân Sơ vỗ về mái tóc bồng bềnh của Đường Ninh,"Làm sao em phát hiện ra? Em giả vờ ngủ à?"

Đường Ninh không dám nói rằng cậu đã lắp camera giám sát, chỉ có thể hùa theo lời nói của Mạc Vân Sơ.

Mạc Vân Sơ nhéo má Đường Ninh, "Tiểu Ninh của chúng ta bây giờ giỏi quá ta, giả vờ ngủ lừa anh cơ đấy."

Đường Ninh chưa bao giờ nghĩ tới nguyên nhân này, cậu đòi xem kịch bản của Mạc Vân Sơ, quả nhiên nhìn thấy thiết lập nhân vật biến thái đó. Bao gồm cả hành vi kỳ quái là ngửi quần áo của người yêu và hành vi nhìn chằm chằm mà Mạc Vân Sơ từng làm.

Thì ra là thế.

May quá, hóa ra nguyên nhân là vậy.

Bây giờ chân tướng đã bại lộ, cuối cùng tảng đá lớn trong lòng Đường Ninh cũng rơi xuống đất. Mọi suy nghĩ tâm tư của cậu đều hiện hết lên mặt, nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được.

"Bây giờ em còn sợ anh không?" Mạc Vân Sơ cười hỏi Đường Ninh.

Đường Ninh ngoan ngoãn lắc đầu.

Đôi môi mỏng áp vào tai Đường Ninh, giọng nói khàn khàn nhẹ nhàng xen lẫn chút khát vọng khó tả, "Vậy thì đêm nay để ông xã ăn no được không?"

Danh sách chương: