Chương 1: Đứa trẻ ma (1) - Thân thể kiểu nhược

Chương 1: Đứa trẻ ma (1) - Thân thể kiều nhược
Edit: Meii

Đường Ninh lật xem danh sách nhiệm vụ mà tổ sản xuất chương trình "Huyền thoại đô thị" vừa giao cho cậu. "Huyền thoại đô thị" là một chương trình chuyên điều tra các sự kiện siêu nhiên và luôn khiến các khách mời tham gia sợ phát khóc.

Mặc dù bản thân Đường Ninh rất sợ những điều kinh hoàng và siêu nhiên, nhưng cậu vẫn quyết định ký hợp đồng .

Nhìn danh sách nhiệm vụ mà tổ sản xuất đưa ra, Đường Ninh bất giác nhíu mày.

[Đến bến xe buýt Kim Tùng một mình lúc nửa đêm và bắt chuyến xe cuối cùng.]

Tiết mục lần này là "điều tra về chuyện ma ở bến giao thông công cộng". Nghe nói, có một thanh niên trẻ tuổi đã bắt chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày. Sau khi lên xe, người thanh niên vì quá mệt mỏi mà ngủ say. Đến khi hắn tỉnh dậy đã thấy bản thân mình đang ở một bãi tha ma. Ngay bên cạnh bãi tha ma này có một cái hồ, trong hồ có một chiếc xe buýt đang vùi trong đó, tỏa ra một thứ mùi khó chịu. Thế nhưng, hắn có thể khẳng định chắc nịch rằng vừa nãy hắn đã đi bằng xe buýt này.

Lúc này, Đường Ninh đang đứng ở bến xe buýt Kim Tùng, xung quanh cậu đầy máy quay. Thế nhưng, bến xe vắng tanh, chỉ có một mình cậu đứng ở đó, đoàn làm phim cũng không biết trốn đi đâu.

Quá nhàm chán khi phải chờ đợi một mình, Đường Ninh quyết định chơi game một chút.

Cậu mở điện thoại của mình và nhìn thấy một ứng dụng trò chơi mới. Logo ứng dụng là một tấm thẻ tinh xảo với viền vàng và nền đen. Xung quanh viền có những xương bàn tay trắng hếu, khuôn mặt ma quái và các yếu tố kinh dị khác. Ba chữ "Game thẻ bài" đỏ tươi đẫm máu, phong cách kỳ dị và ngớ ngẩn pha trộn với nhau khiến logo cũng bộc lộ vẻ đẹp kì lạ.

Đường Ninh đoán rằng đây là một trò chơi mới mà trợ lý của cậu đã giúp cậu cài vào máy.

Đường Ninh cũng không có bất kỳ sở thích nào, cậu chỉ thích chơi game. Mặc dù cậu chơi không giỏi lắm, nhưng cậu chơi rất nhiều. Trong một số trò chơi, cậu còn còn nạp tiền mua trang bị, thật vô cùng vui vẻ mà chơi.

Tuy nhiên, cậu chưa bao giờ chơi loại trò chơi có vẻ hơi đáng sợ như này.

Đường Ninh chần chừ một lúc rồi mở game với tâm lý muốn xem thử xem nó là gì, màn hình liền ngay lập tức hiện ra thỏa thuận người dùng trước khi chơi game. Chỉ cần liếc mắt là đã có "ma", "chết", "người chơi", vân vân. Có quá nhiều chữ khiến Đường Ninh lười không thèm đọc, cậu cứ thế kéo đến cuối cùng chọn nút chấp nhận.

[Xin hãy rút thẻ]

Một một tấm thẻ đen tuyền xuất hiện bên trái của màn hình điện thoại di động, biểu hiện rằng bấm vào đó để rút lá, cũng giống như một trò chơi thẻ bài bình thường.

Đường Ninh bấm rút thẻ. Thẻ được lật lại. Khung vàng đậm, nền đỏ và vàng nhạt phác họa một nàng công chúa đang say ngủ. Trên thẻ có một nàng công chúa cả người toàn nước đang ngủ trên hơn 20 chiếc chăn nhồi lông vũ thượng hạng, nàng khẽ cau mày, như thể đang bị giam cầm trong một cơn ác mộng, ở dưới cùng của những chiếc chăn bông, có một hạt đậu nhỏ đang ẩn giấu.

[Chúc mừng bạn đã nhận được "Thẻ công chúa đậu hà lan"]

[Thẻ công chúa đậu hà lan 1: Bạn rất yếu ớt, bạn vẫn có thể cảm thấy một hạt đậu nhỏ cho dù bạn đã nằm trên hai mươi chiếc chăn lông vũ.]

[Thẻ công chúa đậu hà lan 2: Có một hoàng tử đang tìm kiếm công chúa thực sự. Thân hình nhỏ nhắn và yếu đuối đã hoàn toàn thu hút sự chú ý của hoàng tử.]

Đường Ninh nhận xét thấy kiểu dáng của tấm thiệp khá đẹp.

[Bạn có muốn vào trò chơi không?].

[Vào luôn] [Không thích cũng vào]

Đường Ninh không nhịn được mà bật cười khi nhìn thấy hai lựa chọn này, cậu cảm thấy trò chơi này khá là nhây, không cho người chơi có cơ hội từ chối luôn.

Nghĩ vậy, Đường Ninh vui vẻ bấm [Vào luôn].

Ngay lúc đầu ngón tay chạm vào màn hình, từ xa bỗng có một chiếc xe buýt chạy tới, chiếc xe buýt mang dáng vẻ cũ kỹ, ánh đèn mờ ảo, khi đến gần cũng không phát bất cứ âm thanh nào. Trong màn đêm lặng lẽ đi tới trông vô cùng quái dị.

Đường Ninh không ngờ tổ sản xuất lại tìm được một chiếc xe buýt kiểu dáng cũ như vậy, thoạt nhìn như đã bị bỏ đi, quan trọng hơn là chiếc xe nhìn có vẻ hỏng hóc này thế mà vẫn có thể đi được. Cậu nhìn xuống đồng hồ, kim đồng hồ chỉ chính xác mười hai giờ, nửa đêm.

Giao diện trò chơi trên màn hình điện thoại di động dường như bị dừng lại, trên nền đen xuất hiện dòng chữ màu đỏ như máu "Hệ thống đang tải xuống", sau đó không có thay đổi gì.

Đường Ninh cất điện thoại và lên xe buýt đang đậu trước mặt cậu.

Đèn trong xe rất mờ ảo, vừa lên xe, Đường Ninh đã cảm thấy ớn lạnh, như thể điều hòa đang bật ở nhiệt độ rất thấp, cậu thật không ngờ điều hòa trên chiếc xe buýt cũ kỹ này còn có thể dùng được.

Đường Ninh theo thói quen định từng tìm máy quay phim nhưng tổ tiết mục giấu rất kỹ, dù cậu có cố gắng thế nào cũng không tìm được. Thế nhưng cậu lại nhìn thấy có năm hành khách khác trên xe, hầu hết những hành khách này đều cúi gằm mặt xuống, bọn họ không sử dụng điện thoại, cũng không nhúc nhích. Họ có vẻ là những diễn viên quần chúng rất chuyên nghiệp. Một người đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang trong số đó bỗng ngẩng đầu lên nhìn Đường Ninh.

Da đầu của Đường Ninh tê rần một trận khi cậu bị một người khách trên xe chú ý đến, một loại ảo giác kỳ lạ rằng cậu đang bị một kẻ săn mồi nhắm tới bắt đầu bủa vây lấy cậu.

Điều này khiến Đường Ninh hoảng sợ quay mặt đi nơi khác.

Đường Ninh vốn dĩ định ngồi ở ghế đơn đầu tiên cạnh cửa sổ, thế nhưng bầu không khí vô cùng kì lạ làm cậu cảm thấy, chỉ cần cậu ngồi xuống thôi là ngay giây tiếp theo, bọn họ sẽ đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào gáy cậu.

Tưởng tượng này khiến Đường Ninh có chút lạnh sống lưng, cậu cảm thấy nên vặn điều hoà cao lên một chút.

Nhưng nếu bây giờ cậu đã đòi tăng nhiệt độ điều hòa lên chắc chắn sẽ bị mọi người mắng là nhát gan.

Nói đến thật là ủy khuất, không biết có phải là Đường Ninh ảo tưởng hay không, cậu luôn cảm thấy quần áo mềm mại trên người thô ráp đến mức không chịu nổi, mỗi một tấc da thịt cậu đều muốn phản kháng lại lớp vải bọc lấy thân thể của mình.

Đặc biệt là chiếc quần lót dùng một lần cậu mua.

Dường như mép quần đang siết chặt cậu đến mức đỏ cả lên.

Đường Ninh cố gắng chống lại sự khó chịu, đi tới hàng ghế cuối trên xe buýt ngồi bên mé cửa sổ, ghế ngồi trên xe buýt làm bằng đệm bông, mặc dù ánh sáng mờ ảo nhưng Đường Ninh vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy vết bẩn màu nâu sậm.

Đường Ninh ngồi xuống, lấy điện thoại ra, cậu muốn xem video về mấy tác phẩm điêu khắc trên cát để xoa dịu tâm trạng, nhưng điện thoại lại không có tín hiệu.

Đường Ninh không còn cách nào khác, đành đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên, cậu bỗng nhìn thấy một đứa trẻ bên cạnh máy bán vé.

Đó thực sự là một đứa trẻ rất nhỏ, chỉ khoảng hai ba tuổi, ánh sáng lờ mờ khó có thể phân biệt được là trai hay gái, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của nó trông đã tái xanh.

Đường Ninh cảm thấy tổ chương trình thực sự rất vớ vẩn, sao lại có thể mời trẻ con đến diễn cơ chứ, xe buýt vậy mà cũng không dừng lại, chẳng may đứa trẻ không đứng vững mà ngã thì...

Chờ một chút, Đường Ninh đột nhiên nhận ra chiếc xe buýt đổ nát này đang lái rất ổn định, trên đường bê tông không ổn định mà đi như lướt, như thể bị thứ gì đó nâng lên.

Nhận thức này khiến Đường Ninh cảm thấy hơi kỳ quái, còn chưa kịp suy nghĩ thì tất cả đèn trong xe đột nhiên tắt ngấm, cả xe buýt chìm trong bóng tối.

Đường Ninh tim đập nhanh hơn vì trời tối đột ngột, nhưng cậu cố gắng hết sức bình tĩnh lại, cậu biết tổ tiết mục đã từng làm chuyện tương tự trước đó. Lúc đó, nữ khách mời sợ hãi đến mức la hét dữ dội, đợi ba giây sau, tổ chương trình xấu xa mới bật đèn lên.

Cậu đếm ba con số trong đầu.

Đèn pha từng cái một sáng lên, tựa như bóng tối vừa rồi chỉ là bởi vì nhất thời đèn pha bị hỏng mà thôi.

Lẽ ra lúc này, những diễn viên quần chúng này nên la hét lên, tạo nên một bầu không khí kinh hoàng mới đúng.

Đường Ninh thực sự hy vọng hành khách sẽ hét lên như mong đợi của cậu, cậu rất mong chờ để được nghe thấy âm thanh đó, bởi từ lúc cậu lên xe đến giờ, chiếc xe này im lặng đến đáng sợ.

Thế nhưng, tất cả hành khách vẫn im lặng, không thay đổi gì so với lúc đầu.

Chỉ có đứa trẻ đứng cạnh máy bán vé, vào lúc này, đã đứng cạnh chiếc ghế đơn ở hàng đầu tiên cạnh cửa sổ.

Đó là nơi mà cậu muốn ngồi lúc đầu.

Đứa trẻ mặc một bộ Hán phục thêu màu xanh lam, đi giày đen, đôi chân của nó dường như hòa vào bóng tối.

Đôi mắt của đứa trẻ đen tuyền, con ngươi cực lớn, nhìn thẳng vào Đường Ninh, da đầu Đường Ninh tê dại, nên miêu tả cảm giác này như thế nào đây?

Nó hoàn toàn không giống với từ "ngây thơ" thường được sử dụng để miêu tả trẻ em, mà có một chút tàn nhẫn ,lạnh lùng.

Một giây tiếp theo, đèn pha lại tắt, bóng tối lại ập đến như sóng thủy triều.

Ba.

Đôi mắt to đen láy của đứa trẻ cứ hiện lên trong tâm trí Đường Ninh, cậu có ảo giác rằng dù đang ở trong bóng tối, đối phương vẫn chú ý đến cậu.

Hai.

Chăm chú, vững vàng nhìn chằm chằm.

Một.

Đèn pha lại bật sáng, dưới ánh đèn mờ ảo, Đường Ninh nhìn thấy đứa trẻ đang đứng ở hàng thứ nhất đột nhiên xuất hiện ở hàng thứ tư!

Trong bóng tối vừa rồi, đứa trẻ di chuyển ba chỗ ngồi về phía mình, trong khi đôi mắt to đen láy kia vẫn nhìn Đường Ninh không chớp.

Đường Ninh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, tầm mắt hoảng sợ di chuyển xuống dưới, sau đó trái tim Đường Ninh như muốn ngừng đập .

Bởi vì cậu đột nhiên phát hiện đứa nhỏ không phải đang mặc Hán phục mà là bị một tấm vải liệm thêu màu xanh lam quấn quanh người.

Một tấm vải liệm cho người chết.

Đèn lại tắt.

Sự hoảng loạn và bóng tối bao trùm lấy Đường Ninh, chân Đường Ninh bất giác run lên, cậu không để ý mình đang ở hàng bao nhiêu trên xe buýt, nhưng khi đèn tắt lần thứ hai, đứa trẻ đã đứng ở giữa xe buýt. Chỗ ngồi hiện tại của cậu chỉ còn cách nó ba hoặc bốn hàng ghế, có lẽ khi đèn sẽ bật sáng trở lại, đứa trẻ sẽ xuất hiện ngay bên cạnh cậu.

Nghĩ đến đứa trẻ trong tấm vải liệm xuất hiện ở bên cạnh mình, trái tim Đường Ninh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, khiến cậu khó thở thậm chí là không thể thở được.

Đường Ninh chộp lấy điện thoại, bật đèn flash với tốc độ chưa từng có, ánh sáng chói lọi xuyên qua bóng tối dường như khiến mắt của đứa trẻ trong bóng tối bị đau, nó khóc toáng lên. Trong phút chốc, dây thần kinh căng thẳng của Đường Ninh bị kéo đến cực điểm. Bàn tay đang cầm điện thoại khẽ run lên, những tia sáng tản ra mất trật tự.

Dù Đường Ninh có quét đèn pin thế nào cũng không thấy bóng dáng đứa trẻ, nhưng tiếng khóc thê lương của đứa trẻ vẫn không ngừng vang lên, từ xa đến gần, từ tứ phía truyền đến, gần đến giống như dính vào tai của Đường Ninh!

Ở đâu? !

Ở đâu? ! !

Đường Ninh trừng lớn hai mắt. Đèn lại một lần nữa bật lên, tiếng khóc cũng im bặt. Như thế đó chỉ là ảo giác của cậu. Nhưng Đường Ninh hoàn toàn không có cảm giác may mắn sống sót sau tai nạn. Bởi vì cậu biết, mỗi khi đèn tắt đi, đứa trẻ kia cũng sẽ càng tiến gần đến cậu hơn...

"Mẹ ơi." Giọng đứa trẻ với một âm điệu lạ lùng vang lên.

Lần theo nguồn phát ra âm thanh, Đường Ninh cứng ngắc mà cúi đầu xuống, nhìn thấy đứa nhỏ đang đứng dưới chân mình.

Đó là một khuôn mặt nhỏ màu trắng xanh với những nốt thi đốm (*) dày đặc, dưới ánh sáng mạnh của đèn pin, đôi mắt đen tuyền không thể nhìn phản chiếu một tia sáng nào.

Đường Ninh gần như không thở được. Sau đó, cậu phát hiện ra điều còn kinh khủng hơn —

Hoá ra đứa trẻ này không đi giày đen.

Dưới ông quần nó hoàn toàn không có gì hết!

Nó không có chân!

Trái tim Đường Ninh điên cuồng gào thét, thế nhưng cậu lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào, cậu muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng dưới sự sợ hãi tột cùng, cậu lại không còn chút sức lực nào. Giây phút sau, đèn lại tắt, bóng tối lại bao trùm chiếc xe.

Tiếng khóc của đứa trẻ trở thành tiếng cười khúc khích, một bàn tay nhỏ lạnh lẽo đè lên bắp chân của Đường Ninh, như có sức nặng ngàn cân, linh hoạt trèo lên người của cậu, từ bắp chân cậu leo lên eo Đường Ninh.

Mỗi chỗ bị bàn tay nhỏ bé đó chạm vào đều tỏa ra hơi lạnh nhức buốt, cậu cảm giác như da thịt như sắp bị lột ra.

Đường Ninh chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có ngày mình lại gặp phải chuyện khủng khiếp như vậy, cậu run lên vì đau đớn. Nỗi sợ hãi tuyệt vọng khiến cậu cảm nhận được đau từ cổ họng xuống dạ dày, chân tay thì không còn sức lực, cậu muốn kéo đứa trẻ ma ra khỏi người mình. Nhưng cậu như đang bị bóng đè, không thể nhúc nhích, điện thoại tuột khỏi tay, không biết đập vào đâu khiến ánh sáng tắt ngóm.

Thế giới lại một lần nữa trở lại bóng tối.

Đôi tay nhỏ bé lạnh lẽo trèo lên qua eo cậu, ngay lúc đôi tay ấy sắp chạm vào cổ Đường Ninh, một bàn tay thon dài mạnh mẽ duỗi ra nhẹ nhàng nhấc đứa trẻ ma đang bò trên người Đường Ninh lên như một con gà. Đứa bé cực kỳ hoảng sợ, tiếng cười khanh khách của nó im bặt, miệng của nó mở ra với kích thước không thể tin được, sợ hãi phát ra tiếng khóc kinh hoàng.

Bàn tay đó buông ra, em bé ma ngã xuống ghế, run bần bật.

Chuỗi biến cố này chỉ xảy ra trong ba giây ngắn ngủi, Đường Ninh còn chưa kịp thoát khỏi nỗi sợ khi bị ma bé tấn công, đèn lại bật sáng.

Đường Ninh ngơ ngác ngước mắt lên, liền nhìn thấy người đàn ông cứu mình đã cởi ra khẩu trang và mũ lưỡi trai, lộ ra khuôn mặt tuấn tú vô cùng.

Người này có dáng hình đẹp đẽ của đàn ông phương Tây nhưng lại mang làn da phương Đông, có chút khí chất cổ điển, hốc mắt sâu vô cùng quyến rũ, con người mà đen tuyền hiếm có. Trong ánh sáng tối tăm của xe buýt, toát lên vẻ bí ẩn và nguy hiểm.

Đôi mắt phượng dài hẹp cong cong, thanh niên cười cười nhìn Đường Ninh.

Vẻ ngoài của anh ta vốn dĩ không chê vào đâu được, khi cười, từng đường cung khóe mắt và lông mày dường như đều được thiết kế tỉ mỉ, mang ưu điểm trên khuôn mặt này làm rõ lên, khiến người ta không khỏi cảm thán.

Tất cả áp bức đều biến mất, dường như cảm giác căng thẳng khi nhìn nhau vừa rồi chỉ là ảo giác của Đường Ninh.

Người thanh niên đẹp trai ngồi xuống bên cạnh Đường Ninh còn đang sợ hãi, giọng nói trầm thấp dịu dàng đầy từ tính, "Tiểu Ninh, em vẫn còn giận anh sao?"

Đường Ninh hoàn toàn không biết người thanh niên trước mặt cậu là ai. Cũng không biết tại sao đối phương lại đối xử với cậu như vậy, nói xong những lời này, đầu óc trống rỗng, hai tay run rẩy nắm lấy góc áo của thanh niên, "Có, có ma ...".

Thanh niên bối rối: "Có gì cơ?

" ... Đứa trẻ ma." Đường Ninh hai mắt đỏ bừng, đầu ngón tay run rẩy giống như thể một giây sau liền khóc.

"Em đang nói về con búp bê vải này sao?" Người thanh niên chỉ vào vị trí bên cạnh Đường Ninh.

Con búp bê vải?

Đường Ninh quay đầu lại một cách khó khăn, cậu nhìn thấy một con búp bê làm bằng vải vụn nằm yên lặng bên cạnh cậu, đó là một con búp bê rất cũ kỹ, không có chân và hai chiếc cúc đen làm đôi mắt, đang nhìn thẳng vào cậu.

Trong phút chốc, nỗi sợ hãi khi bị nhìn chằm chằm lại ập đến, Đường Ninh dường như lại kiệt sức, ngã vào người thanh niên nọ, bả vai mỏng manh rơi xuống, như một con bướm sa vào lưới.

Mạc Vân Sơ rũ mắt, nhìn thấy cái cổ mảnh khảnh của Đường Ninh, một mùi hương nhàn nhạt xộc vào mũi, mồ hôi càng làm cho mùi hương nồng đậm hơn.

Thơm quá.

"Không... tôi không muốn ghi hình nữa!" Đường Ninh túm lấy góc áo của Mạc Vân Sơ, nước mắt lưng tròng nhìn hắn. Bây giờ cậu chỉ muốn về nhà chấm dứt cơn ác mộng này.

Mạc Vân Sơ dịu dàng nói: "Thực xin lỗi, Tiểu Ninh, anh biết em vẫn còn tức giận, đáng lẽ anh không nên vì chuyện ghi hình mà lỡ hẹn với em, anh hứa sẽ không có lần sau, được không?"

Đường Ninh không hiểu người đàn ông này đang nói cái gì, đôi mắt đẫm nước mắt của cậu vô cùng bối rối, cậu nặng nề khóc, "Sao cơ?"

Mạc Vân Sơ nhìn Đường Ninh, đầu ngón tay có vết chai mỏng nhẹ nhàng lau khóe mắt cậu, dịu dàng nói, "Anh yêu em, Tiểu Ninh. "

[Ding -Tải hệ thống hoàn tất]

Âm thanh gì thế?

[Kể từ khi bước lên chiếc xe buýt kia, cuộc sống của Đường Ninh đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất!].

Một giọng nam lạnh như băng vang lên trong đầu Đường Ninh, báo:

[Em Bé Ma xuất hiện trong cuộc đời cậu như một cái bóng, chỉ khi gặp bạn trai Mạc Vân Sơ thì ma em bé mới tạm dừng lại, nhưng bạn trai Mạc Vân Sơ là một ngôi sao lớn nên anh không thể luôn lúc nào cũng ở bên cạnh bạn...]

[Vòng tân binh: Em Bé Ma]

[Độ khó: Cấp độ E]

[Nhiệm vụ chính: Sống sót! Người chơi sống sót bảy ngày trong phó bản!]

[Nhiệm vụ nâng cao: Phong ấn Em Bé Ma ! Con dấu của người chơi có thể xóa trò chơi trước thời hạn.]

[Trò chơi bắt đầu]...

Danh sách chương: